Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

TRÔNG NGƯỜI LẠI NGẪM ĐẾN TA...

       Cuối cùng thì mọi sự vẫn ổn với cách xử lý khủng hoảng của một quốc gia...

     Mong ngành Du lịch VN rút ra bài học.

      Mấy cha trông giữ xe, mấy bà chủ quán chặt chém, mấy quản lý Hotel dịp lễ hội sang đây chắc tắt điện...😂😂😂

      Mấy chị em gàn thế nào cũng không được. Anh bảo "Chết cũng phải sang đón các cháu...". Ông Cậu này vẫn nhiệt huyết liều như xưa... Không bay thẳng được thì bay qua Oman rồi thuê máy bay tư nhân bay tiếp. Quãng bay từ Oman tới Dubai khoảng 350Km. (Oman là quốc gia Trung Đông Duy nhất không bị kéo vào cuộc khủng hoảng chiến tranh).

🙏

     Các tiểu Vương quốc Ả rập - UAE tuyên bố trả toàn bộ tiền phòng khách sạn cho khách  bị mắc kẹt do chiến tranh với Iran.

      Nhưng thay vì hỗn loạn, hoang mang hay những hàng người nằm la liệt ở sân bay. Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất đã chọn một cách phản ứng khác.

      Bộ Văn hóa và Du lịch Abu Dhabi lập tức gửi chỉ thị đến tất cả các khách sạn tại Abu Dhabi:

      Đừng yêu cầu khách trả phòng.

      Hãy gia hạn thời gian lưu trú.

      Mọi chi phí, hãy gửi hóa đơn cho chính phủ.

       Chỉ vài giờ sau, Dubai ban hành quyết định tương tự.

       Theo Tổng cục Hàng không Dân dụng UAE, nhà nước sẽ chi trả toàn bộ chi phí lưu trú và ăn uống cho những du khách bị ảnh hưởng bởi việc hủy chuyến.

      Không dừng lại ở đó, khu vực tư nhân cũng chung tay.

      Các công ty cho thuê nhà nghỉ mở cửa căn hộ miễn phí.

      Hơn 550 chủ nhà tự nguyện tham gia hỗ trợ.

      Không có cảnh tăng giá trong khủng hoảng.

      Không có những đêm ngủ vật vờ trên sàn sân bay.

      Không ai bị bỏ lại để “tự xoay xở”.

      Chỉ có một quốc gia chủ động gánh lấy trách nhiệm, đứng ra chi trả mọi chi phí — cho đến khi từng du khách có thể trở về nhà an toàn.

      Đó không chỉ là quản lý khủng hoảng.

      Đó là cách một quốc gia giữ lời hứa với thế giới.

      Biến khủng hoảng thành cơ hội quảng bá hình ảnh và đầu tư. Quá giỏi...👍👍👍

*** *** ***

      Thua xa nước gì ấy nhỉ, đây là cơ hội để bóp cổ, chặt chém, móc túi công khai... Không cho chúng nó thoát...😡😡😡








🙏




Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

CHIẾN TRANH và HOÀ BÌNH.

      Trong tết sang Dubai đón Chị ck về ăn tết. Cả nhà Chị định cư ở Saskatoon_Canada (Vùng lạnh nhất Canada, vài năm lại xuất hiện nền nhiệt tụt bất thường. Năm nay nền nhiệt cao nhất là -27°C, bình thường -39°C. Nên cả nhà Chị muốn đi tránh rét ở Châu Âu)... Dubai quả là tp đẹp và yên bình đến lịm tim...

     Cả nhà Chị ck mình về VN thăm mộ các Cụ rồi mới bay qua Séc, nếu không đã Transit ở Frankfurt hay London.

















✍️

     Dự qua Pháp rồi qua Dubai đón gia đình mấy đứa cháu đi xuyên Âu chơi (Cháu nhiều hơn Mợ mấy tuổi...Che miệng cười...🥰 Ngày xưa Cậu bế chúng trẹo cả sườn). Ai ngờ vừa đặt vé xong thì chúng gọi "Bọn con bị kẹt ở Dubai rồi cậu mợ ơi... Lạy Chúa...🙏🙏🙏..."




😡😡😡

    Ông xã mình từng viết: "Thanh gươm làm đổ máu, nhưng lỗi ở người cầm gươm. Chiến tranh là chết chóc và hủy diệt, nhưng tội lỗi ở những cái đầu nóng và trái tim câm..."

      Lậy giời cho con xin cái tủ đông để ướp đá những cái đầu nóng...

😡😡😡




Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

XIN CÒN GỌI TÊN NHAU💝

      Bài thơ này anh viết vào năm dịch. Hôm qua Hà hỏi "Mình viết cho ai mà không để tên thế này!?". Anh tặc lưỡi "Gõ vu vơ ấy mà". Một cái vu vơ nhớ dài 5 năm lận, nói vu vơ ai mà tin chứ...???🥰

💝

     Năm năm nỗi nhớ lần khân

Cứ ao ước được một lần gặp em...

Thời gian gió thoảng qua thềm

Hoa rơi lá rụng từng đêm mỏi mòn...

*

     Năm năm, em nhớ ta không...!?

Câu thơ năm cũ còn nồng mầu son...!?

Má đào nhuộm buổi hoàng hôn

Tóc mây rụng xuống nỗi buồn đầy lên...

*

     Năm năm những nhớ cùng quên

Niềm riêng khắc khoải gọi tên một người

Sen xa hồ có còn tươi...!?

Ta xa người, đến nụ cười cũng đau...

*

     Bao giờ thì gặp được nhau

Để câu thơ  bớt nhuộm màu tương tư...

💝 

     Khúc "Xin còn gọi tên nhau" nghêu ngao năm dịch. Thu trực tiếp ở phòng khách đấy ạ.

💝





Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

NĂM MỚI HÃY CÙNG NHAU TƯƠI VUI và HẠNH PHÚC💝

 

      Năm mới Hà kính chúc các anh chị trên Blogspot luôn mạnh khỏe, đầy may mắn cùng thành công trong sự nghiệp cũng như đường đời, luôn tràn ngập niềm vui hạnh phúc bên gia đình cùng những người thân.

      Năm mới, Chúc mình, chúc Đời, chúc nhà nhà, chúc người người nguyên một năm tới nhiều Niềm vui, Nụ cười đến trong ánh mắt, khoé môi để trao nhau những chân thành, thương yêu, thấu cảm và nâng đỡ...!

      Biết ơn và lòng chân thành là điều kiện Tiên quyết với con người để sống tốt bên cạnh Yêu thương bằng Trí tuệ ! 

     Cảm ơn Tạo hoá, Cảm ơn Đời và Đạo làm Người, cảm ơn Tình người đến từ muôn nơi, Gia đình, Công việc, Xã hội... Cảm ơn sự Tử tế đã được nhận và trao, cảm ơn những Bài học hay - dở và cảm ơn cả chính mình đã đi qua những điều nặng nề để cuối cùng là những NỤ CƯỜI của yêu thương thôi. 

     Thương yêu Mình yêu Người, yêu Đời năm mới - 


HAPPY NEW YEAR 2026.

     Vật chất hay tiền bạc chỉ là một phần của hạnh phúc. Nền tảng cho sự bền lâu của hạnh phúc là năng lượng sống tích cực và sự tươi trẻ mà hai kẻ đồng hành động viên nhau, mang đến cho nhau.

     Đêm Party đặc biệt tiễn năm cũ đón năm mới chỉ dành cho nhóm bạn 50 trở lên. 

      Cảm ơn Ông xã cho Hà sự tươi trẻ này (Ông xã Hà khiêu vũ cổ điển đẹp lắm. Hồi mới về nước những sàn cổ điển đình đám trong các khách sạn lớn đều biết đến Chàng).

    

     Về nhà Hà lại mộc mạc trong phòng thu dzư lày đây.

     Đời cần phải biết yêu và yêu từng phút giây hiện có cùng những gì ta có thể yêu...!

     Hà yêu những người quanh mình và yêu cuộc sống này💝


💝




Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

TA với VÔ THƯỜNG.

      Hôm nay Hà copy bài viết của anh béo trên mạng WordPress.com thay lời kết năm cũ hướng tới năm mới

💝

    Đời người vô thường, chỉ yêu thương còn lại với mỗi người.

Tb nghĩ ngắn.

✍️

       Ai cũng bảo Nhân sinh vô thường, đúng thế. Đời vô thường là điều hiển nhiên. Nhưng hiểu lẽ vô thường để học cách sống an yên hơn, biết trân quý nhau hơn, yêu thương sâu hơn, và bớt trách móc cuộc đời hơn...thì tùy vào sự lĩnh hội của từng người.

     Vô thường trong ta và ta cũng vô thường. Vậy thì nặng mang những chấp niệm tham sân si không thuộc về mình để làm gì!?

   Vô thường không phải triết lý xa xôi của nhà Phật, đó là sự thật giản dị của từng hơi thở, từng cuộc gặp gỡ, từng lần ta ngoái nhìn lại ngày hôm qua và chợt nhận ra mọi thứ đã khác.

     Mỗi người đều có khoảnh khắc đầu tiên chạm vào vô thường. Có thể là giây phút nhìn thấy mái tóc của mẹ bạc thêm một sợi. Có thể là ngày ta nhận tin một người bạn cũ rời khỏi thế giới này quá sớm. Hoặc bên ngoài trời, một cơn mưa bất chợt làm buổi chiều đổi sắc, khiến ta hiểu rằng thứ tưởng bền vững cũng chỉ là tạm thời. Vô thường vẫn luôn ở đó, chỉ là ta hiếm khi dừng lại đủ lâu để nhận ra.

      Cái khổ của con người nằm ở chỗ ta cứ tưởng mọi thứ sẽ mãi như cũ: người thương sẽ luôn ở đó, tuổi trẻ sẽ còn dài, sức khỏe lúc nào cũng dồi dào, cơ hội sẽ chờ đợi ta. Ta giận nhau, hờn nhau, tổn thương nhau… như thể còn dư thừa thời gian để sửa chữa. Nhưng vô thường nhắc rằng không có gì bảo đảm cho ngày mai. Một cái nắm tay hôm nay, một lời xin lỗi kịp lúc, một cuộc gọi hỏi thăm… đôi khi là điều cuối cùng ta có thể làm cho nhau.

      Khi nhìn sâu vào bản chất vô thường, ta sẽ bớt đòi hỏi cuộc đời phải thuận ý mình. Ta biết rằng những điều bất như ý – thất bại, mất mát, sinh lão bệnh tử – cũng là một phần tất yếu của vòng đời. Không có gì “tại sao lại là tôi?”, chỉ có “tới lúc nó phải đến”. Nhận ra vậy không khiến nỗi đau biến mất, nhưng nó giúp ta nhẹ nhàng hơn với chính mình. Ta không còn phải vật lộn chống lại những điều không thể thay đổi, mà biết cách bước qua, như nước chảy qua khe đá.

     Hiểu vô thường cũng giúp ta bớt đi sự nắm giữ. Thứ làm ta khổ phần lớn không phải vì mất, mà vì ta cố giữ những điều vốn không thể giữ. Sắc đẹp, tiền tài, danh vọng, vị trí… tất cả đều tạm. Khi biết chúng tạm, ta sẽ sống trọn vẹn hơn trong hiện tại, thay vì dồn hết tâm sức cho những cuộc chạy đua vô nghĩa. Khi biết người bên cạnh ta cũng tạm, ta sẽ thương họ nhiều hơn, kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn. Ta thôi mong họ “không đổi thay”, mà học cách đi cùng họ qua từng đổi thay ấy.

     Có người hỏi Tb: “Nếu mọi thứ đều vô thường, vậy còn gì để bám vào...!?”. Nhưng vô thường không lấy đi điểm tựa của ta, mà giúp ta tìm lại đúng điểm tựa. Điểm tựa không nằm ở thứ bên ngoài, mà ở bên trong – trong khả năng thích ứng, trong lòng từ bi, trong sự tĩnh lặng mà ta rèn luyện được qua mỗi lần biến động. Thứ bền vững nhất lại chính là khả năng đứng dậy của ta sau những đổi thay.

     Và có lẽ, điều đẹp nhất mà vô thường mang lại chính là lòng biết ơn và sự yêu thương. Khi biết mọi thứ không kéo dài, ta trân trọng từng buổi sáng còn khỏe mạnh, từng bữa cơm còn đủ người, từng cái ôm còn kịp trao. Ta thôi coi tình cảm là thứ hiển nhiên. Ta sống sâu hơn, chậm hơn, chân thành hơn, yêu thương sâu hơn vì biết không gì lặp lại lần thứ hai.

     Sống cùng vô thường không phải là chạy trốn nó, mà là mỉm cười với nó. Là biết rằng đời biến đổi, nhưng ta cũng có thể đổi thay theo hướng đẹp hơn. Là hiểu rằng càng ý thức vô thường, ta càng biết thương – thương mình vì những vấp ngã, thương người vì ai cũng đang chật vật giữa những đổi thay của riêng họ.

      Vô thường không làm cuộc đời tối tăm hơn. Ngược lại, nó khiến từng khoảnh khắc trở nên quý giá. Khi ta nhìn cuộc sống bằng đôi mắt hiểu lẽ của vô thường, ta tự nhiên sống an yên hơn, nhẹ nhàng hơn, và yêu thương rộng mở hơn. Bởi vì ta hiểu: chỉ có những gì ta sống thật lòng hôm nay mới là điều ở lại, ngay cả khi mọi thứ quanh ta không ngừng đổi thay. 

✍️




Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

BỐN MÙA YÊU EM.

     Mình mê gã lãng tử ham chơi này vì anh thường đề thơ sau mỗi khuôn hình của Hà mà anh ưng (Có cả thơ châm biếm nữa đấy, nhiều lắm... Chỉ có điều Hà không dám đăng thơ châm lên, sợ...)

💝

      Trong mắt anh, mọi góc máy quanh Em đều đẹp. 

Tb Lhasa 2025.

💝

      Tình Em là một giấc mơ

Hoa vàng, má thắm, nắng trưa nồng nàn

Câu thơ mang tiếng đa đoan

Hờn ghen nén tiếng tơ đàn tương tư...

*

      Nụ hôn ngọt tự bao giờ

Mà đời hấp hối vẫn chờ trao nhau 

Một lần hôn, một ánh sao

Một lần yêu biết bao nhiêu lần buồn...

*

     Chờ Em như nước chờ nguồn

Như dòng máu thắm nuôi hồn thơ ngây 

Nếu yêu thì nắm lấy tay 

Đừng nhìn anh thế... Cho ngày dài thêm...

*

     Tương tư một cánh môi mềm

Bờ eo con kiến gọi đêm nồng nàn....

💝

       Anh cứ khen con gái Tây Tạng xình, Hà hoá thân làm dáng Tây Tạng cho anh ngắm mỏi mắt và bấm mỏi tay...

💝

💝




Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026

LỜI THIÊN THU GỌI.

     Không biết anh viết cho ai, Hà thấy hay thì đăng lên thôi.

   ***

     Hãy giùm ta, gọi tên từng nỗi nhớ

Những mùa hoa, những góc phố thân quen

Những bước chân vồi vội lúc lên đèn

Những bâng khuâng, mắt môi cười trong nắng...

*

     Hà Nội trong ta là chiều áo trắng

Những con đường nắng cũng thênh thang

Đôi hàng sấu lá vàng hoa muốt trắng

Những sen hồng so sắc tím bằng lăng...

*

     Em nhớ không, ngày tóc rối bâng khuâng 

Góc phố chưa quen, chiều nao lỗi hẹn

Mái rêu phong bỗng thành thương thành mến

Một quán trà chưa kịp nhớ để đặt tên...

*

     Đợi ánh đèn lên nghiêng mùa phố phái

Đợi em về, chân con gái tầm xuân

Những sóng hồ mơ, thơ thẩn bước chân

Mùi xưa cũ còn nồng trong thớ phố...

*

     Em ở lại, ta xa ngàn dặm nhớ

Nhớ nồng nàn mùi nắng khét ngây thơ

Đêm từng hơi thở nghe mùa trăng vỡ

Nhớ em nhiều, nhớ lắm...Hà Nội ơi...!!!       

💝...

     Tài sản vô giá của Hà là "Ông Thợ ảnh" cùng những khuôn hình Hà in dấu lang thang cùng anh.

💝