Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

DÙ CÓ THẾ NÀO...ANH VẪN YÊU LẤY THÁNG BA EM...💖

     Tuyên ngôn trong cuộc sống cũng như trên trang viết của Tb là: 

     "Con người ta được sinh ra trong TỰ DO thì nên chấp nhận TỰ DO của Mọi Người trên cơ sở BÌNH ĐẲNG và TÔN TRỌNG lẫn nhau".

      Hơn 15 năm tham gia mạng xã hội, Tb chưa bao giờ hạ mình để cầu một mối quan hệ gượng gạo.

       Tb cũng chưa bao giờ gạn ép bất kỳ ai phải chuyện trò với mình. Mọi sự là Tùy Tâm và Tùy Duyên.

      Đãi người bằng Chân Tâm thì con chữ biết tìm lối đi về để gần nhau.

      Ở đời, điều làm con người ta mệt mỏi không phải là yêu sai người, mà là quá cố chấp với người vốn không cần mình.

      Tb chưa bao giờ tự đánh mất mình, tự uốn cong bản thân chỉ để giữ lấy một chỗ đứng trong tim ai đó.

      Người thực sự thương ta sẽ không để ta phải tự gượng ép chính mình.

      Cố giữ làm gì một bàn tay chẳng hề muốn nắm lại...!?

      Có những thứ càng theo đuổi càng xa, càng níu càng đau.

      Tình cảm không đến từ nài nỉ, mà đến từ sự gặp gỡ đúng tấm lòng.

      Ai muốn ở lại thì chẳng cần giữ, ai đã muốn rời đi thì càng giữ càng trống vắng.

      Đừng đánh đổi cả tâm hồn để lấy một chút ấm lạnh thất thường.

      Đừng hy sinh sự bình an của bản thân chỉ để người khác mỉm cười trong chốc lát.

      Người đáng để giữ sẽ khiến lòng ta an yên.

      Người không đáng giữ, càng giữ càng đau.

      Giữ mình trước rồi hãy nghĩ đến giữ ai khác.

      Đó là khởi đầu của một đời sống không còn tổn thương.

      Trên hành trình này, Tb luôn cất giữ, nâng niu trân trọng với Người xứng đáng để Tb hy sinh...

      Không phải ngẫu nhiên mà Tb luôn dám đi qua tâm bão, ngấp nghé cửa tử lại hồi sinh. Vì bên cạnh Tb luôn có Một Người không ai hợp hơn để đồng hành cùng mình.

      Và còn vì trong phần hồn, trên trang viết có Một Người xứng đáng để Tb ghi nhớ, để nghĩ đến và để viết tặng. Người đó là Chu Ngọc của Miền Nhớ.

Tb viết cho Ngọc_Miền Nhớ.💖

✍️💖✍️

     ..."Ôi... Chẳng có dòng sông...mặt biển nào ngăn cách... Mà sao...

     ... Mà sao anh không thể tới bên Em... Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng... Đến bến bờ.... Chỉ là giấc mơ...."  (Trích lời ca khúc "Nỗi nhớ " của Cố Ns PQ).

        Khúc "Nỗi nhớ" anh hát tặng Ngọc (Thu tại phòng thu nhà Hà ở khu Thảo Điền SG năm 2016. Khúc hát này Tb chưa mang ra ngoài bao giờ. Nhớ Ngọc nên đăng lên đây thôi).

      Trong clip đoạn đầu và cuối là hình ảnh Bạn ấy tại hẻm Hổ nhẩy_Hổ Khiêu Hiệp. Đây là Hẻm núi sâu nhất thế giới và dài khoảng 18km - 20km nắm cách Lệ Giang khoảng 70km về phía Tây Bắc. Hẻm núi không rộng nhưng hun hút sâu khoảng 3.700m về vách phía Tây và 3.900m về vách phía Đông. Bên dưới là dòng sông Kim Sa một nhánh của sông Dương Tử ngăn hai đỉnh núi Ngọc Long Tuyết sơn phía Đông cao suýt soát 5.600m và đỉnh Haba phía Tây cao suýt soát 5.400m. (Hẻm Tu Sản bên sông Nho Quế nhà mình chả khác gì rãnh nước khi so với hẻm Hổ nhẩy).

      Trong clip còn có hình ảnh Bạn ấy trong chuyến rong chơi thử lửa cùng Tb vào tháng 7 năm ngoái tại phố cổ Lệ Giang cách Tp Côn Minh (Thủ phủ Vân Nam TQ) gần 500km.

💖

      Còn đây là khúc hoạ theo con chữ của Ngọc:

  ...

      Tháng Ba về, Em xuống phố chưa Em...!?

Hoa sưa trắng có gợi niềm tiếc nuối

Những ánh mắt những nụ cười bối rối

Những hẹn hò muốn nói rồi lại thôi...

*

      Nắng tháng Ba hờ hững chẳng buồn trôi 

Để đắng đót một thời biêng biếc tím

Lời hẹn ước và câu thơ giấu nhẹm

Áo học trò ướt đẫm buổi xa xôi...

*

      Tháng Ba về còn lại có mình tôi

Hoa gạo đỏ ngập một trời thương nhớ

Con sáo sang sông, con đò mắc cỡ

Chở câu thơ buồn, một thuở đã từng yêu...

*

      Tháng Ba về, gom góp sợi nắng chiều

Gửi nàng Bân không còn đan áo nữa

Gói niềm riêng vào câu thơ dang dở

Dẫu thế nào, anh vẫn yêu lấy Tháng Ba xưa...

*

      Em hãy vui sống thật hạnh phúc nghe Em...

Đừng hoài niệm Tháng Ba êm ái cũ

Người mang nhớ một mình anh là đủ

Để Tháng Ba còn... tươi rói nụ cười Em...

✍️💖✍️

      Mình là đứa ham chơi, ưa hoạt động. Thích là nhích, cả đời đam mê vác máy rong ruổi giữa thiên nhiên. Chả làm gì cả, chỉ để hồn mình phóng khoáng gột rửa những hắc ám trong lòng, cho hồn mình trong veo theo từng con chữ, vậy thôi. Thiên nhiên đẹp lắm, không đằm mình vào thiên nhiên để yêu từng ánh mắt, từng nụ cười, từng sợi nắng, từng giọt mưa... để mở lòng mình rộng với nhân gian thì há chẳng phải sống với linh hồn câm đó sao...!? Chân giẫm lên cỏ cây mà thương hồn mình hạn hẹp với thế nhân...

     Có vậy thôi...💖

    Thế nên mình rất yêu và chiều cái "trẻ con" của Người Bạn đồng hành này. Clip quay trong chuyến rong chơi Lệ Giang cổ trấn với thung lũng Shangri La vào năm ngoái. Dạo ấy mới ốm dậy nên mang theo cả giúp việc cùng 2 em Việt kiều gốc Hoa biết lái xe và thông thuộc Vân Nam.

✍️💖✍️




Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

NỖI NIỀM THÁNG BA.

       Tết có khác, đồng ruộng nhà mình "phì nhiêu" như này đây. (Tác dụng phụ của mấy chục chiếc bánh chưng Chị Cả gói cho đấy). Sang tháng phải đưa Bạn ấy đi Milan và Paris để "đền bù" trang phục là cái chắc. Nàng ấy thế nào mình cũng yêu. Nhìn Nàng ấy càng đầy đặn càng phúc hậu, càng đáng yêu...🥰

    Châu Âu loạn lạc do ảnh hưởng cuộc chiến vùng Vịnh, cả nhà kéo lên Trung tâm Phật giáo Tây Tạng Lhasa để chị em Bạn ấy theo khóa thiền tu ít ngày tại Chùa Đại Chiêu. Ảnh chụp tại Kailash nơi Bạn ấy tu tập và giảm cân.

💖
       Có ai đi qua Tháng Ba mà chưa một lần say sóng với tình với cảnh không...!?
     Trong tâm tư Tb có những Tháng Ba với Một Người chưa hề gặp mặt nhưng không thể nào quên. Không đặt tên nhưng hồn thơ luôn dậy lên những nỗi niềm rất riêng...
     Ngọc đoán xem anh viết cho ai🥰

💖

      Tháng Ba về, trắng hoa sưa

Áo chưa đan đã thấy thừa sợi len

Người về, mắt phố sương hoen

Người đi hoa lạnh rắc lên ngàn trùng...

*

      Câu thơ vô thủy, vô chung

Chỉ thương con chữ tương phùng chẻ đôi

Tháng Ba hương bưởi mồ côi 

Tóc thề bồ kết đứng ngồi không yên...

*

      Tháng Ba mưa bụi nắng phiền

Hỏi Người năm ấy với Miền thơ xưa

Hoa xoan thôi tím bao giờ...!?

Mà đem đắng đót rắc bờ môi khô...

*

      Tháng Ba hoa gạo ngây ngô

Vô tư nhuộm đỏ bến đò ngày xưa

Hỏi Người đan áo bây giờ

Có còn nhớ những vần thơ năm nào....!?

      Tháng Ba hoa nắng xôn xao

Nợ Em cả một bờ ao hương thầm...

💖

   Khúc ca này tặng Ngọc_Miền nhớ. Trong clip là hình ảnh Hà tồ bên vườn hoa phong linh nơi Bạn ấy theo khóa tu tại Kailash gần chùa Đại Chiêu, trung tâm Phật giáo Tây Tạng (Lhasa). 

     Đoạn đầu và cuối clip là phong cảnh hồ nước mặn Namtso nằm ở phía Bắc Lhasa. Nó được coi là hồ Thiên đường hình thành từ hơn 2 triệu năm trước. Đây cũng là hồ nước mặn nằm ở độ cao nhất thế giới (Trên 4.700m với diện tích hơn 1.900km2 và sâu gần 150m).

     Lên đây yên tĩnh, thanh bình, không khí trong lành toàn phần rất thú vị. Chắc mình phải theo "Chị Đại" đóng đô ở đây cả tháng rồi. Tài xế kiêm Ôsin là thế đấy.

✍️

Ps: 

     Mình vào Nga hay Mỹ còn dễ dàng hơn đi Tây Tạng (Đất của người Thổ Phồn xưa hay người Tạng thuộc Tây Nam TQ), hay Tân Cương (Đất của người Duy Ngô Nhĩ xưa thuộc Tây Bắc TQ). 

     Thế nên bạn nào muốn đến những vùng đất này cần chú ý mấy điểm sau:

    1- Dù có visa vào TQ thì bạn vẫn cần xin Giấy phép đặc biệt để vào Tây Tạng hay Tân Cương. Thủ tục soi hơi bị kỹ lưỡng và kiểm tra quét mã liên tục. Thậm chí khi bạn có giấy phép vào Tây Tạng rồi nhưng muốn đi thăm một số di tích đặc biệt  hay thành phố khác trong Tây Tạng bạn vẫn phải xin giấy phép đến đó.

     2- Bạn nào có tiền sử bệnh về tim, phổi hay huyết áp thì nên chú ý. Tốt nhất là không nên đi. Tầu từ Thanh Hải đến Tây Tạng gần 2.000km (Chính xác là 1956km, trong đó có hơn 950km nằm ở độ cao trên 4500m) bạn mất khoảng 36h hành trình từ độ cao khoảng hơn 1.500m bạn leo cao đến hơn 4.600m, và lên đỉnh Kailash cao hơn 6.600m... Nhà ga cao nhất trên cung đường này nằm ở độ cao 5.672m.

Cũng điện Potala nằm trên đỉnh núi của những vị Thần ở độ cao 4.670m.
    Sức khỏe không tốt không trụ được. Dù hệ thống y tế trên tầu cực tốt, bình O2, nước thuốc chống nôn say và mất cảm giác được phát tận tay... Nhân viên y tế liên tục đi kiểm tra và hỗ trợ.... Nhưng rất nhiều người phải bỏ dở hành trình vì không chịu được không khí loãng với thời gian di chuyển hơn 36h, vì liên tục phải leo dốc nên tốc độ tầu chỉ đạt tối đa trên dưới 100km/h. 

     3- Cực từ và nguồn năng lượng bí ẩn ở đây rất mạnh. Bạn nào không đủ sức khỏe thể chất cũng như sức khỏe tinh thần thì không thể lĩnh hội được và dễ rơi vào tình trạng hoang mang ảo tưởng, phản tác dụng rất lớn.

    4- Người Tạng cũng như người Duy Ngô Nhĩ cực hiếu khách. Nhưng bạn không có những mối quan hệ thân thiện từ trước thì rất khó để bạn trụ lại vì... Nơi ăn, chốn ở.... Nói chung là rất "Tiến Tồn".... và "Cò lùi". Cò lùi là Cò không tiến. Cò không tiến là...(ai cũng biết, khỏi cần dịch🥰).

***





Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

ĐÊM TRĂNG MÁU.

        Trăng của hồn tôi, máu của tôi 

Mười năm nuôi giấu bóng một Người...💖

Nguyệt Hà _Trăng máu, Nguyên tiêu ấy

Có kẻ yêu Em suốt cuộc đời...💖

     ... Đây là lý do Tb vội vàng chạy tới Paris chờ Nguyên tiêu.
Tb chụp từ phía sau Notre Dame de Paris (Lúc này là 12h31' ngày 3.3.2026 trời Paris hoàn toàn sáng nên bạn cần giảm ISO (xuống 100-200) để giảm nhiễm ánh sáng và độ cảm biến, tăng tốc độ màn trập (1/125s - 1/250s), khép khẩu độ (f/8 - f/11) và đo sáng điểm vào mặt trăng. Sử dụng ống kính tele (trên 200mm), kính lọc ND để giảm sáng, kết hợp hậu kỳ thay nền trời. 
Đo sáng trực tiếp vào mặt trăng thay vì đo sáng toàn khung hình để máy ảnh không bị lừa bởi bầu trời sáng.
Sau cùng bạn cần điều chỉnh bộ lọc trên máy ảnh để biến Paris thành màn đêm và quầng trăng thành đỏ máu, bạn cần phải có nghề để làm tối không gian hình ảnh. Không có nghề không chụp được bức hình Trăng máu giữa ban ngày này).
💖

       Nguyên tiêu khi bầu trời dường như dừng lại, một Nguyệt thực toàn phần được mở ra phía trên Nhà thờ Notre Dame ở Paris.

      Khi bóng Trái đất dần phủ lên Trăng tròn, ánh bạc quen thuộc của trăng mờ dần thành một màu đỏ như máu và Nguyệt thực toàn phần được hình thành.

     Trăng máu đứng sau những ngọn lửa Gothic kéo dài của nhà thờ, tạo ra một nền sáng siêu thực trên một trong những nhà thờ mang tính biểu tượng nhất thế giới.

     Dọc theo sông Seine, ánh sáng của thành phố phản chiếu từ mặt nước trong khi nhà thờ đứng yên tĩnh lặng dưới quầng trăng máu.

     Rất, rất nhiều thợ ảnh loay hoay với đồ nghề, hồi hộp với lo nghĩ sẽ bấm máy lúc nào đây.

     Đối với Tb, dù đồ nghề combo xịn xò như nào, công cụ công nghệ siêu đến đâu... Thì cảm xúc đầu tiên là hình ảnh Trăng máu in trong đáy mắt, sự nhập hồn đồng điệu với thiên nhiên... Và từ trong vô thức ta đưa tay bấm máy. Cái đẹp được cảm và ghi như vậy đấy.

     Nhiều bạn hỏi sao mình bấm được vậy. Tb nghĩ: "Khi bạn chụp vội, bạn chỉ bắt được khoảnh khắc – không bắt được cảm xúc.”  

      Bạn cứ chăm chăm bấm nút, để rồi nhận ra ảnh mình thiếu hồn!? Đôi khi, chỉ vì muốn bắt trọn mọi thứ, bạn bỏ lỡ thứ quan trọng nhất: Đó là cảm xúc thật của khoảnh khắc. Hãy chậm lại, quan sát và đặt mình vào vị trí của chủ thể, cảm nhận thật sâu trước khi bấm máy.

      Công cụ xịn xò thật thú vị, nhưng quan trọng hơn là con mắt người cầm máy.

      Nhiều bạn cứ nghĩ rằng máy xịn, lens xịn là đủ. Đừng quên, máy chỉ là công cụ – chính bạn mới thực sự quyết định hồn của bức ảnh. Đừng quá phụ thuộc thiết bị, hãy luyện óc quan sát, cảm thụ ánh sáng và bố cục từng khung hình...

      Một bức ảnh đẹp bắt đầu từ sự chuẩn bị tử tế. Mà chuẩn bị về cảm xúc, chuẩn bị phần hồn hoà với thiên nhiên, đồng điệu với cảnh với tình mới làm nên phần hồn cho bức ảnh.

     Rất nhiều bạn trẻ muốn theo học mình. Tb có phải thánh chúa đâu để mà dậy ai về phần hồn được. Bạn phải tự cảm nhận, tự lắng nghe, tự nhập hồn với yêu thương với đam mê với thiên nhiên... Chỉ vậy thôi. 

    Chụp ảnh cũng như làm thơ là cả một hành trình trong cuộc sống với cảm xúc thật, tình yêu thật và linh hồn yêu thương đủ thật và đủ sâu...mới cảm được cái hay và cái đẹp của ảnh và thơ.

     Một bài thơ hay, một bức hình đẹp cũng được làm lên từ cảm xúc đồng điệu yêu thương ấy.

     Có vậy thôi💖





Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

GỬI YÊU THƯƠNG CHO NGÀY 8/3💝

      Tb thân chào các anh chị em, bạn bè trên Blogspot. Sau 1 năm chuyển khẩu vào bệnh viện thì nay Tb đã có thể ôm vô lăng rong ruổi (Ở bên này từ 65 tuổi trở lên hàng năm đều phải chịu kiểm tra sức khỏe nghiêm ngặt trong việc lấy giấy phép lái xe).

     Nhà có khách quý, Chị cả cùng các cháu từ Canada sang chơi, nên Tb đưa cả nhà đi loanh quanh nam Âu chơi.

      Nay 8/3, Tb mong "Tất cả Phụ nữ trên thế giới này xứng đáng được Yêu thương và Hạnh phúc trong ngày 8/3 cũng như những ngày khác trong năm!".

     Hãy thế nhé các chị em, các bạn nữ thân yêu của tôi trên Blogspot!💖

       Khúc thơ này của một bạn thơ cũ trên Forum Văn học & Đời sống gửi cho Tb vào năm ngoái cho ngày 8/3, nhưng chưa kịp đăng thì xảy ra chuyện. 

     Nay mình đăng lên thay lời chúc chân thành yêu thương, cầu mong Ngọc_Miền nhớ, Hoàng Ngọc Lan cùng những bạn thân của Ngọc cũng như các Bà, các Mẹ, các Chị trong làng Blogspot luôn an yên hạnh phúc và tràn ngập yêu thương trong ngày 8/3 và tất cả những ngày khác trong năm.

     Chúc Yêu thương và Hạnh phúc💖

   Hơn 1 năm Bạn ấy thân cò lặn lội vì Ck, nay Tb đưa Bạn ấy đi tìm động hoa vàng ở Công quốc Monaco. Đất nước bé thứ hai thế giới nhưng thu nhập bình quân đầu người cao nhất thế giới. Đến đây mới thấy nơi hội tụ của giới siêu giàu, nơi gặp gỡ của những siêu mẫu, minh tinh chân dài...Nơi xa hoa và đắt đỏ bậc nhất thế giới.

     Người Vn sang đây du lịch chả khác gì hộ vừa thoát nghèo bền vững...🥰 (Cậu công vụ đi cùng thở dài bảo: "Cháu mà được ở đây thì cả ngày ngồi vỉa hè uống nước lã gặm bánh mì ngắm gái, ngắm xe cũng sướng...". Đồ ngắn nghĩ. Thanh niên cần biết kiếm tiền và lo sự nghiệp trước, yêu đương sau. Khi có sự nghiệp và đủ tiền rồi thì mọi thứ dễ nói chuyện)...

💖

     Có Phụ nữ nào không thích khúc "Anh còn yêu Em" trong ngày 8/3 không...!? 

✍️💖✍️

.      Em gửi về anh một chút mùa thu

Vàng lấp lánh trong chiều nay đẹp nắng

Để anh nhớ...mùa thu nào xa lắm

Nắng thu vàng trên mái tóc ai xanh...

*

     Em gửi về anh một chút gió mong manh

Gió e ấp vờn bay tà áo trắng

Để anh nhớ...chiều xưa trên bến vắng

Vành nón nghiêng che áo trắng học trò...

*

     Em gửi về anh mầu hoa cúc tuổi thơ

Nở vàng thắm bên vườn xưa lặng lẽ

Để anh nhớ thu ngọt ngào đến thế

Nhớ cúc xưa vàng trong gió heo may..

*

     Em gửi vào bâng khuâng nhớ chiều nay

Chút thầm lặng của mùa thu Hà Nội

Gửi hoa sữa nồng nàn vào chiều xưa vời vợi

Ở nơi nào...anh có nhớ mùa xưa...

✍️

      Mấy hôm trước lang thang ở Nice city (Pháp), một thành phố ven biển tuyệt đẹp nằm bên bờ Địa Trung Hải, nổi tiếng là "nữ hoàng" của vùng Côte d'Azur. Với hơn 300 ngày nắng mỗi năm, Promenade des Anglais quyến rũ, khu phố cổ (Vieux Nice) rực rỡ và nền văn hóa đậm đà, đây là điểm đến du lịch lớn thứ hai tại Pháp, kết hợp hoàn hảo giữa biển xanh và đồi núi. Nice là thành phố lớn thứ năm của Pháp về phía đông nam, Nice city tuyệt đẹp với hoa, với quả, với các loại thực phẩm tuyệt vời. Nice city cách Công quốc Monaco hơn chục km và cách Marseille 30km. Nice city gần biên giới Ý, đi Milano Ý luôn phải qua đây.

     Từ Monaco Tb thân gửi các chị em lời yêu thương ngọt ngào và chân thành nhất. Tặng các bạn khúc "Tình xa" của TCS mà như tâm ý "Hát cho Người tình xa". Tb Yêu các bạn💖

 💖

     Tàn thu rồi quên thắp lửa vuông chiều

Cay mắt nắng những điều chưa kịp nói

Ai phơi mộng đưa nhau về cánh khói

Gót tình si lạc lối giữa trời quên...

*

     Vội yêu Em ta chưa kịp đặt tên

Môi lá thắm run lên từng cơn khát

Duyên tiền kiếp và câu thơ mặn chát

Mắc nợ lòng danh phận trả cho Em...

*

     Bán linh hồn chuộc những lỗi nhớ quên

Tu cho cạn cặp môi điên buốt máu

Trong đáy mắt cuộc tình ta nương náu

Trái tim giờ đau đáu gọi tên Em...

*

     Lầu Ông Hoàng trăng ngả bóng giai nhân

Soi nỗi nhớ chưa một lần quên thức

Nghe hơi thở trong từng cơn rạo rực

Chỉ Em thôi... rưng rức mảnh hồn ta...

*

     Buổi tàn thu nhìn lá úa xót xa

Nghe mùa rụng trong ta vàng nỗi nhớ

Lời thề hẹn và câu thơ dang dở

Người xưa ơi... trăng một nửa chưa tròn...

💝

   "Đoản khúc thu Hà Nội" Tb hát cho Em và Hà Nội.

✍️

    ...Khi thời gian qua đi thì tiền tài danh vọng và cả sắc đẹp sẽ biến mất... chỉ còn lại yêu thương là mãi mãi...

     Và còn vì yêu thương đâu dễ gạt bỏ...

     Nếu sống mà không biết yêu thương thì Tb chỉ còn là một cái xác sống với linh hồn chết.

Có vậy thôi...!🥰

    Tb không nhiều bạn trên Blog. Nhưng đã là bạn mình thì hết sức thật thà và chân thành. Các bạn đã coi Blog của Tb như một ngôi nhà nhỏ xinh yên bình. Dù các bạn ra đi rồi, nhưng chúng tôi vẫn hội ngộ nhau ngoài đời để chia sẻ yêu thương ấm áp cùng những đãi đằng đắng đót trong cuộc sống với lòng chân thành nhất, khiến Tb rất xúc động.

     Kể từ khi rời Vn thì Tb thu mình lại, chỉ chia sẻ những đam mê của riêng mình, không vay mượn, không nhờ vả. Chỉ riêng mình với HƠN CẢ YÊU THƯƠNG.

     Tb không có nhu cầu hướng dẫn ai, hay chứng minh với ai, chỉ là nếu các bạn thấy các bài viết của tôi giúp các bạn nhận ra một chút hương vị của yêu thương trong chính mình thì mời bạn hãy đồng hành cùng tôi. Con đường này không cần nhiều người, chỉ cần chúng ta nhận ra nhau, vậy thì ý nghĩa sâu thẳm của HƠN CẢ YÊU THƯƠNG với tràn ngập ánh sáng và ấm áp mà chúng ta trao cho nhau sẽ còn mãi theo thời gian chứ không chết dần như dòng thời sự hay chuyện phiếm bên lề hàng ngày. Chỉ vậy thôi!.🥰

     Tb Love You all💖

     Happy Women's Day to the most amazing woman!.💖

     Wishing you a day filled with love and laughter!.💖





Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

XIN CÒN GỌI TÊN NHAU💝

      Bài thơ này anh viết vào năm dịch. Hôm qua Hà hỏi "Mình viết cho ai mà không để tên thế này!?". Anh tặc lưỡi "Gõ vu vơ ấy mà". Một cái vu vơ nhớ dài 5 năm lận, nói vu vơ ai mà tin chứ...???🥰

💝

     Năm năm nỗi nhớ lần khân

Cứ ao ước được một lần gặp em...

Thời gian gió thoảng qua thềm

Hoa rơi lá rụng từng đêm mỏi mòn...

*

     Năm năm, em nhớ ta không...!?

Câu thơ năm cũ còn nồng mầu son...!?

Má đào nhuộm buổi hoàng hôn

Tóc mây rụng xuống nỗi buồn đầy lên...

*

     Năm năm những nhớ cùng quên

Niềm riêng khắc khoải gọi tên một người

Sen xa hồ có còn tươi...!?

Ta xa người, đến nụ cười cũng đau...

*

     Bao giờ thì gặp được nhau

Để câu thơ  bớt nhuộm màu tương tư...

💝 

     Khúc "Xin còn gọi tên nhau" nghêu ngao năm dịch. Thu trực tiếp ở phòng khách đấy ạ.

💝





Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

NĂM MỚI HÃY CÙNG NHAU TƯƠI VUI và HẠNH PHÚC💝

 

      Năm mới Hà kính chúc các anh chị trên Blogspot luôn mạnh khỏe, đầy may mắn cùng thành công trong sự nghiệp cũng như đường đời, luôn tràn ngập niềm vui hạnh phúc bên gia đình cùng những người thân.

      Năm mới, Chúc mình, chúc Đời, chúc nhà nhà, chúc người người nguyên một năm tới nhiều Niềm vui, Nụ cười đến trong ánh mắt, khoé môi để trao nhau những chân thành, thương yêu, thấu cảm và nâng đỡ...!

      Biết ơn và lòng chân thành là điều kiện Tiên quyết với con người để sống tốt bên cạnh Yêu thương bằng Trí tuệ ! 

     Cảm ơn Tạo hoá, Cảm ơn Đời và Đạo làm Người, cảm ơn Tình người đến từ muôn nơi, Gia đình, Công việc, Xã hội... Cảm ơn sự Tử tế đã được nhận và trao, cảm ơn những Bài học hay - dở và cảm ơn cả chính mình đã đi qua những điều nặng nề để cuối cùng là những NỤ CƯỜI của yêu thương thôi. 

     Thương yêu Mình yêu Người, yêu Đời năm mới - 


HAPPY NEW YEAR 2026.

     Vật chất hay tiền bạc chỉ là một phần của hạnh phúc. Nền tảng cho sự bền lâu của hạnh phúc là năng lượng sống tích cực và sự tươi trẻ mà hai kẻ đồng hành động viên nhau, mang đến cho nhau.

     Đêm Party đặc biệt tiễn năm cũ đón năm mới chỉ dành cho nhóm bạn 50 trở lên. 

      Cảm ơn Ông xã cho Hà sự tươi trẻ này (Ông xã Hà khiêu vũ cổ điển đẹp lắm. Hồi mới về nước những sàn cổ điển đình đám trong các khách sạn lớn đều biết đến Chàng).

    

     Về nhà Hà lại mộc mạc trong phòng thu dzư lày đây.

     Đời cần phải biết yêu và yêu từng phút giây hiện có cùng những gì ta có thể yêu...!

     Hà yêu những người quanh mình và yêu cuộc sống này💝


💝




Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

TA với VÔ THƯỜNG.

      Hôm nay Hà copy bài viết của anh béo trên mạng WordPress.com thay lời kết năm cũ hướng tới năm mới

💝

    Đời người vô thường, chỉ yêu thương còn lại với mỗi người.

Tb nghĩ ngắn.

✍️

       Ai cũng bảo Nhân sinh vô thường, đúng thế. Đời vô thường là điều hiển nhiên. Nhưng hiểu lẽ vô thường để học cách sống an yên hơn, biết trân quý nhau hơn, yêu thương sâu hơn, và bớt trách móc cuộc đời hơn...thì tùy vào sự lĩnh hội của từng người.

     Vô thường trong ta và ta cũng vô thường. Vậy thì nặng mang những chấp niệm tham sân si không thuộc về mình để làm gì!?

   Vô thường không phải triết lý xa xôi của nhà Phật, đó là sự thật giản dị của từng hơi thở, từng cuộc gặp gỡ, từng lần ta ngoái nhìn lại ngày hôm qua và chợt nhận ra mọi thứ đã khác.

     Mỗi người đều có khoảnh khắc đầu tiên chạm vào vô thường. Có thể là giây phút nhìn thấy mái tóc của mẹ bạc thêm một sợi. Có thể là ngày ta nhận tin một người bạn cũ rời khỏi thế giới này quá sớm. Hoặc bên ngoài trời, một cơn mưa bất chợt làm buổi chiều đổi sắc, khiến ta hiểu rằng thứ tưởng bền vững cũng chỉ là tạm thời. Vô thường vẫn luôn ở đó, chỉ là ta hiếm khi dừng lại đủ lâu để nhận ra.

      Cái khổ của con người nằm ở chỗ ta cứ tưởng mọi thứ sẽ mãi như cũ: người thương sẽ luôn ở đó, tuổi trẻ sẽ còn dài, sức khỏe lúc nào cũng dồi dào, cơ hội sẽ chờ đợi ta. Ta giận nhau, hờn nhau, tổn thương nhau… như thể còn dư thừa thời gian để sửa chữa. Nhưng vô thường nhắc rằng không có gì bảo đảm cho ngày mai. Một cái nắm tay hôm nay, một lời xin lỗi kịp lúc, một cuộc gọi hỏi thăm… đôi khi là điều cuối cùng ta có thể làm cho nhau.

      Khi nhìn sâu vào bản chất vô thường, ta sẽ bớt đòi hỏi cuộc đời phải thuận ý mình. Ta biết rằng những điều bất như ý – thất bại, mất mát, sinh lão bệnh tử – cũng là một phần tất yếu của vòng đời. Không có gì “tại sao lại là tôi?”, chỉ có “tới lúc nó phải đến”. Nhận ra vậy không khiến nỗi đau biến mất, nhưng nó giúp ta nhẹ nhàng hơn với chính mình. Ta không còn phải vật lộn chống lại những điều không thể thay đổi, mà biết cách bước qua, như nước chảy qua khe đá.

     Hiểu vô thường cũng giúp ta bớt đi sự nắm giữ. Thứ làm ta khổ phần lớn không phải vì mất, mà vì ta cố giữ những điều vốn không thể giữ. Sắc đẹp, tiền tài, danh vọng, vị trí… tất cả đều tạm. Khi biết chúng tạm, ta sẽ sống trọn vẹn hơn trong hiện tại, thay vì dồn hết tâm sức cho những cuộc chạy đua vô nghĩa. Khi biết người bên cạnh ta cũng tạm, ta sẽ thương họ nhiều hơn, kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn. Ta thôi mong họ “không đổi thay”, mà học cách đi cùng họ qua từng đổi thay ấy.

     Có người hỏi Tb: “Nếu mọi thứ đều vô thường, vậy còn gì để bám vào...!?”. Nhưng vô thường không lấy đi điểm tựa của ta, mà giúp ta tìm lại đúng điểm tựa. Điểm tựa không nằm ở thứ bên ngoài, mà ở bên trong – trong khả năng thích ứng, trong lòng từ bi, trong sự tĩnh lặng mà ta rèn luyện được qua mỗi lần biến động. Thứ bền vững nhất lại chính là khả năng đứng dậy của ta sau những đổi thay.

     Và có lẽ, điều đẹp nhất mà vô thường mang lại chính là lòng biết ơn và sự yêu thương. Khi biết mọi thứ không kéo dài, ta trân trọng từng buổi sáng còn khỏe mạnh, từng bữa cơm còn đủ người, từng cái ôm còn kịp trao. Ta thôi coi tình cảm là thứ hiển nhiên. Ta sống sâu hơn, chậm hơn, chân thành hơn, yêu thương sâu hơn vì biết không gì lặp lại lần thứ hai.

     Sống cùng vô thường không phải là chạy trốn nó, mà là mỉm cười với nó. Là biết rằng đời biến đổi, nhưng ta cũng có thể đổi thay theo hướng đẹp hơn. Là hiểu rằng càng ý thức vô thường, ta càng biết thương – thương mình vì những vấp ngã, thương người vì ai cũng đang chật vật giữa những đổi thay của riêng họ.

      Vô thường không làm cuộc đời tối tăm hơn. Ngược lại, nó khiến từng khoảnh khắc trở nên quý giá. Khi ta nhìn cuộc sống bằng đôi mắt hiểu lẽ của vô thường, ta tự nhiên sống an yên hơn, nhẹ nhàng hơn, và yêu thương rộng mở hơn. Bởi vì ta hiểu: chỉ có những gì ta sống thật lòng hôm nay mới là điều ở lại, ngay cả khi mọi thứ quanh ta không ngừng đổi thay. 

✍️




Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

BỐN MÙA YÊU EM.

     Mình mê gã lãng tử ham chơi này vì anh thường đề thơ sau mỗi khuôn hình của Hà mà anh ưng (Có cả thơ châm biếm nữa đấy, nhiều lắm... Chỉ có điều Hà không dám đăng thơ châm lên, sợ...)

💝

      Trong mắt anh, mọi góc máy quanh Em đều đẹp. 

Tb Lhasa 2025.

💝

      Tình Em là một giấc mơ

Hoa vàng, má thắm, nắng trưa nồng nàn

Câu thơ mang tiếng đa đoan

Hờn ghen nén tiếng tơ đàn tương tư...

*

      Nụ hôn ngọt tự bao giờ

Mà đời hấp hối vẫn chờ trao nhau 

Một lần hôn, một ánh sao

Một lần yêu biết bao nhiêu lần buồn...

*

     Chờ Em như nước chờ nguồn

Như dòng máu thắm nuôi hồn thơ ngây 

Nếu yêu thì nắm lấy tay 

Đừng nhìn anh thế... Cho ngày dài thêm...

*

     Tương tư một cánh môi mềm

Bờ eo con kiến gọi đêm nồng nàn....

💝

       Anh cứ khen con gái Tây Tạng xình, Hà hoá thân làm dáng Tây Tạng cho anh ngắm mỏi mắt và bấm mỏi tay...

💝

💝




Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2026

LỜI THIÊN THU GỌI.

     Không biết anh viết cho ai, Hà thấy hay thì đăng lên thôi.

   ***

     Hãy giùm ta, gọi tên từng nỗi nhớ

Những mùa hoa, những góc phố thân quen

Những bước chân vồi vội lúc lên đèn

Những bâng khuâng, mắt môi cười trong nắng...

*

     Hà Nội trong ta là chiều áo trắng

Những con đường nắng cũng thênh thang

Đôi hàng sấu lá vàng hoa muốt trắng

Những sen hồng so sắc tím bằng lăng...

*

     Em nhớ không, ngày tóc rối bâng khuâng 

Góc phố chưa quen, chiều nao lỗi hẹn

Mái rêu phong bỗng thành thương thành mến

Một quán trà chưa kịp nhớ để đặt tên...

*

     Đợi ánh đèn lên nghiêng mùa phố phái

Đợi em về, chân con gái tầm xuân

Những sóng hồ mơ, thơ thẩn bước chân

Mùi xưa cũ còn nồng trong thớ phố...

*

     Em ở lại, ta xa ngàn dặm nhớ

Nhớ nồng nàn mùi nắng khét ngây thơ

Đêm từng hơi thở nghe mùa trăng vỡ

Nhớ em nhiều, nhớ lắm...Hà Nội ơi...!!!       

💝...

     Tài sản vô giá của Hà là "Ông Thợ ảnh" cùng những khuôn hình Hà in dấu lang thang cùng anh.

💝



Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

YÊU ĐÔI MẮT EM BUỒN.

      Chùm thơ gần nhất anh viết cho Hà. Nay Hà đăng lên thay lời tạm biệt năm cũ.     

     Hà tặng các anh chị khúc "Hãy yêu nhau như chưa yêu ngày nào" để tạm biệt 2025 và đón chào 2026 với Thành công và Hạnh phúc.

     Nhà chỉ còn 2 thân già nên trang trí cũng sơ sài. Ngân sách ưu tiên của Hà là dành mua hoa và chiều cháu...

💝

     Xin đổi triệu niềm vui

Cho Em ngoan giấc ngủ

Xin ru từng ngọn gió 

Cho mái tóc Em mềm...

*

     Xin thức trắng từng đêm

 Ru Em tình muôn thuở

Ta biết Em vì nhớ

Nên buồn cũng thơ ngây...

*

     Ngắm Em ngủ từng giây

Đoán lời yêu trong mộng

Hôn lên từng sợi tóc

Nghe điệp khúc yêu thương...

*

     Yêu một đôi mắt buồn

Nuôi hồn ta khôn lớn

Yêu đôi môi hờn giận

Nuôi ta biết yêu hơn...

*

      Mắt đẹp không biết buồn

Sao nhen lên hồn lửa

Mắt đẹp không biết buồn

Đâu phải mắt anh yêu...💖

💝

Bài thứ 2:

    Em giấu gì trong đôi mắt ru mơ...!?

Đôi mắt đắm đò, hồn anh chấp chới

Anh ngụp lặn sau hàng mi bối rối

Vùng vẫy một đời anh không thể thoát ra...


     Đôi mắt dịu hiền mà cất giữ phong ba

Anh rung lắc như con tàu va sóng dữ

Say đến chết một hồn thơ lữ thứ

Chìm vào em... đáy mắt biển đêm đen...


     Em ầm ào giữa những lúc dịu êm

Và bình yên qua những ngày dông bão

Em mênh mông cho tàu anh chao đảo

Em dạt dào cho sóng bọt say mê...


     Anh ra khơi không thể thấy lối về

Cứ lênh đênh những hải trình dâu bể

Ôi mắt đen sao dịu dàng đến thế

Anh đánh đắm lòng mình không thể nhổ neo đi...💖

💖

    Nhiều lần chụp cho Hà anh trêu: "Buồn không cần phải diễn... Mắt em đẹp bởi một biển nước mắt bên trong"...💖


💖

    



Thứ Tư, 24 tháng 12, 2025

BE HAPPY, I LOVE YOU ALL💝

       Từ năm dịch đến giờ nhà Hà mới lại về Brno ăn tết.

     Hà chúc các anh chị trên Blogspot một Giáng sinh an lành, đầm ấm, vui vẻ💝

     Chúc các anh chị cùng gia đình một năm mới sum họp, Thành công trong sự nghiệp. Tài lộc và may mắn trên đường đời cũng như trong cuộc sống của bản thân. Hạnh phúc viên mãn bên gia đình và những người thân💝

      Be happy💝 I love you all💝

     God bless you all🙏🙏🙏

💝

        Tặng cả nhà khúc "Nếu như" của Ns Đức Trí.

      Khi hát bài này trong đêm chia tay với Hà, anh nói: "Dẫu đời đổi thay từng phút… cảm xúc dành cho em vẫn nguyên vẹn như nốt nhạc đầu tiên anh hát về tình yêu. Có những yêu thương không gọi thành tên… chỉ âm thầm chảy qua tim như một khúc nhạc buồn..."

     Trong clip là khung cảnh Praha tối 22 và chiều 23.12.2025. Đoạn cuối clip là hình ảnh Quảng trường trong tâm Brno đêm 23.12.2025 ngay gần nhà Hà và cách Trường VUT chưa đầy cây số, nơi ngày xưa anh Tb theo học.

💝




Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2025

CON ĐƯỜNG NGÀY XƯA...

       "Lấy chồng hay chữ như soi gương vàng".  Không biết Ck Hà có hay chữ hay không?. Nhưng lấy một "Con ma xó" Tb thì quả là thú vị. Chàng lãng tử cứ dửng dưng trước mọi thứ, ai ngờ lại hiểu sâu biết rộng nhiều thứ đến thế. Không biết trong cái hồ lô ấy Ck mình còn giấu những thứ gì. Phụ nữ tò mò dễ bị lừa, Hà thấy may mắn khi bị lừa. 

     Ck Hà có rất nhiều tản văn về Hà Nội gây xôn xao. Nay Hà đăng thêm một tản văn nữa của "Con ma xó" Tb trong tập tản văn về Hà Nội.

      Chị Ngọc iu ơi! Chị đọc tản văn này có nhớ con đường và vùng đất này không!?...

✍️

      Mình là con nuôi một gia đình trên Quảng Bá lại vừa là rể hụt, nên kỷ niệm với vùng đất ngọt thơm hoa lá, dịu hiền nhân tính này rất sâu đậm.

     Trước khi đi xa người ta thường hoài niệm về quá khứ. Với Tb con người và mảnh đất nơi đây chưa bao giờ phai nhớ. Tb viết bài này như một lời tri ân tri tình với những yêu thương con người và vùng đất nơi đây. Và viết cho cả những ai yêu con người và mảnh đất này.   

    Tb Viết trước lúc đi xa. 

    Tây Hồ thg 9.2016.

✍️💖✍️

      Trả lại em những ngày xưa

Ngày con tim chửa tiễn đưa một người

Trả lại em những nụ cười

Trong đôi mắt giấu một người xa xăm...

*

     Trả lại em những tháng năm

Con tim bối rối gọi thầm tên ai

Đường xưa chẳng đủ độ dài

Để tôi em...thiếu bước đời bên nhau...

*

      Trả bây giờ với xưa sau

Con tim ấy vẫn hằn sâu bóng Người...

✍️

       Nếu bạn đã yêu một ai đó đến mức chỉ nghe thoáng qua một giai điệu đã thấy cả ký ức ùa về... Thì khoảnh khắc ấy chính là của bạn... Đó là "Nỗi nhớ".

💖 

     Xin đừng đòi lại ngày xưa

Đời trôi nhanh lắm chẳng chừa một ai

Thời gian mưa nhạt nắng phai

Tóc thưa mầu tóc, vai gầy hư hao...

*

      Xin đừng đòi lại chiêm bao

Con tim bối rối trôi vào niệm xưa

Làm sao mơ lại bây giờ

Thời gian hỏi có đứng chờ riêng ai...!?

*

​      Nếu đường xưa đủ độ dài

Thì đâu còn tiếng thở dài hôm nay...!?

Bàn tay đã tuột bàn tay

Mong gì níu gió giữ mây giữa trời...!?

*

​      Kỷ niệm xin giữ lại thôi

Đừng mong trả lại một thời đã qua

Con tim dẫu có xót xa

Cũng là nơi chứa bóng ta với mình...

*

      Thời gian... dẫu có vô tình

Vẫn còn những bóng, những hình Người xưa...

Dẫu ngày ấy có là mơ

Giữ trong tim để hồn thơ...thấy Người...

...💖

     Người biết yêu thương là Người biết trân trọng ký ức xưa dù đó là vui hay buồn... Nên người ta hay "Tưởng rằng đã quên"...

✍️

Đoạn đường thì ngắn mà đường đời lại xa...

      Đường từ ngã năm An Dương đến đầu làng Nghi Tàm có hai nhánh. Bên trong phía hồ Tây là phố Yên Phụ, nhánh ngoài mới được đặt tên là đường Nghi Tàm. Đường Nghi Tàm trước kia là con đê ngăn lũ sông Hồng, vào những năm 60 của thế kỷ trước chỉ là đê con trạch nhỏ, trơn nhẫy mỗi khi trời mưa nên ít người đi lại, người ta thường đi theo đường nhựa sạch sẽ và có bóng cây mát.

      Đoạn từ cuối Yên Phụ lên Nghi Tàm không có người ở mà đó là cả một thung lũng tha ma. Có nhiều ngôi mộ của người Tây được xây tam cấp cẩn thận, cỏ mọc um tùm, rất nhiều cây táo dại mọc hoang nên người ta gọi là BÃI TÁO.

      Chỗ thẳng khách sạn Thắng Lợi bây giờ đi lên, ngày trước có một ngôi miếu nhỏ gọi là MIẾU HAI CÔ, ở đó có một cây Đa cổ thụ trên treo những bình vôi, bát hương huyền bí, và sát đường phía hồ có một CÂY THỊ cổ thụ cao vút rất sai quả, đến mùa quả chín rụng đầy gốc. Nếu phải đi qua đây vào ban ngày một mình còn thấy rờn rợn vì sợ ma, người ta đồn rằng có hai cô gái thắt cổ tự tử ở Cây Thị này nên ban đêm thường thấy bóng hai cô quần áo trắng toát, tóc tai rũ rượi lởn vởn quanh đó làm người yếu bóng vía sợ hết hồn, nên dù cây cho nhiều quả chín cũng không ai dám hái.

      Hồi đó ở Tứ Liên có vài gia đình không làm nông nghiệp mà làm nghề chăn nuôi bò sữa. Mấy đứa trẻ khoảng chín mười tuổi chỉ học buổi sáng, buổi chiều lùa bò xuống Bãi Táo này cho chúng ăn cỏ, cả bọn nhóc chỉ cần đứng canh trên đường nhựa để nếu bò chạy lên đường thì đuổi xuống (vì sợ ô-tô đi qua đâm chết chúng thì về có mà ăn no đòn). Nhóm trẻ đó toàn là con trai, chỉ có mỗi một đứa con gái người còi cọc, bé xíu, tóc vàng xuộm vì giãi nắng quanh năm, nhưng nó rất ham học, mỗi khi đi chăn bò nó thường đeo trên vai một cái túi vải đựng sách vở, trong khi bọn con trai chơi các trò tinh nghịch thì nó lặng lẽ ngồi trên tam cấp của một ngôi mộ lớn ven đường để làm bài tập, rồi học bài cho thật thuộc, nếu có tiền là nó lại vào hàng sách ở phố Yên Phụ thuê quyển truyện ra đọc say mê. Bọn con trai thường phải chạy đuổi bò cho nó để đổi lại là được nó kể lại chuyện cho mà nghe, và không mách bố mẹ chúng các tội lỗi mà chúng ngày nào cũng mắc... Học xong rồi nó mới cùng bọn con trai chơi đủ mọi trò mà nhớ nhất là trèo lên cây cơm nguội bẻ cành nhỏ xuống để lấy quả làm đạn bắn ống phốc. Bị lông bọ nẹt, sâu róm bám vào người vào tay ngứa phát điên, phải nhảy xuống ao Vả sau chùa Kim Liên vùng vẫy một lúc cho đỡ ngứa rồi mới lại lên chơi tiếp. Nhiều lần nó còn bạo gan lội xuống vũng lầy ở đó nhung nhúc đỉa để hái mấy bông hoa súng cho các anh chị thanh niên đi bơi ở hồ bơi Quảng Bá về qua, lại được các anh chị ấy cho năm xu, một hào. Thế là được ăn kem, thuê truyện hoặc thuê xe đạp để tập đi...

      Ở cửa miếu Hai Cô có tượng ông Thiện ông Ác đứng canh. Ông Ác tay chống đao, mắt trợn trừng làm lũ trẻ sợ chết khiếp, nhiều khi cụ Từ gọi vào cho lộc (kẹo bột, cháo trắng với muối, khoai luộc, bỏng gạo, quả táo, quả ổi...) còn rón rén không dám thở mạnh, tim đập thình thịch. Vừa sướng vừa run ! Thế mà buổi tối cả bọn dù sợ đi qua đây vẫn không thể đừng được niềm ham mê đi xem chiếu bóng.

      Ở ngã ba đầu đường Thanh Niên, Yên Phụ, có một bãi chiếu phim ngoài trời. Cứ ăn cơm tối xong cả bọn hẹn nhau ở Đồn công an đầu đường Tứ Liên để đi xuống đó xem phim. Xuống đến đấy những đứa lớn phải mua vé (năm xu một vé), còn mấy đứa con gái bé tí thường trốn vé bằng cách chờ lúc đông người vào thì lẩn dưới chân người lớn. Nhiều khi ông soát vé nhìn thấy vẫn cho qua. Hết phim cả bọn lại đứng chờ nhau trước Đồn công an Yên Phụ chỗ đối diện để về cùng. Đến lúc qua miếu Hai Cô, bọn con trai hét lớn: "Ma ... Ma ..." rồi ù té chạy làm bọn con gái chạy theo đứt hơi (vì bấy giờ đoạn đường này không có đèn điện nên tối om, ếch nhái, côn trùng kêu rỉ rả cùng đom đóm lập loè ... Sợ hết vía !).

      Các phim được xem hầu hết là phim Việt Nam,Trung Quốc, Liên Xô như: “Tôn Ngộ Không ba lần đánh Bạch Cốt Tinh", "Cờ hồng trên núi Thúy", "Bạch Mao Nữ", “Nỗi oan của nàng Đậu Nga“, "Rừng thẳm Tuyết dày", “Em bé tìm cha", "Người thứ 41“, "Đàn sếu bay qua“, ... Nội dung chủ yếu ca ngợi Hồng Quân chiến đấu dũng cảm hoặc tố cáo tội ác của cường hào địa chủ bóc lột nông dân. Nhiều khi cả bãi khóc thút thít vì thương cô Hỉ Nhi, và ồ lên sung sướng khi trong cuộc chiến đấu ác liệt Hồng quân bị bao vây sắp thua thì quân cứu viện lại ào đến, thế là quân ta lại thắng ! ...

      Bây giờ nghĩ lại mới thấy buồn cười !

      Khoảng năm 1973 - 1974 Cu Ba giúp đỡ đắp đê con trạch nhỏ làm thành đường nhựa lớn (Cuba cũng đồng thời làm giúp con đường từ Ba la bông đỏ đến Xuân Mai gọi là đường Cu Ba. Và bài hát Guan ta mê na cũng vang khắp không gian Miền Bắc dạo đó). Để làm đường người ta phá bỏ cái lô-cốt có từ thời Pháp gọi là BỐT TÂY ĐEN ở ngã ba Nghi Tàm. Từ đó ô-tô hầu hết đi theo đường này. Những năm gần đây xảy ra cảnh tắc đường thường xuyên, vì vậy Nhà nước lại hạ cốt đường, bạt hết đường đê cao, làm đê bê-tông để phòng lũ, thành ra đường rộng gấp đôi. Lại xây cầu vượt ở ngã năm An Dương nên hết cảnh tắc đường. Ai lâu không đi qua đây cũng phải ngỡ ngàng trước sự đổi thay ngoạn mục này.

      Trong một buổi tối trước khi xa Hà Nội, tôi đứng ở ban-công quán cà-phê trên tầng thượng của khách sạn 5* Sofitel PLaza (được xây trên chính bãi chiếu bóng xưa) ngắm nhìn tứ phía.

      Hà Nội trong đêm lung linh ánh đèn đẹp huyền ảo. Ngay đây là đường Thanh Niên với cổng chùa Trấn Quốc sáng rực và quán Bánh Tôm Hồ Tây nhấp nháy đèn màu. Khách sạn Thắng Lợi như một chú lùn đứng cạnh các anh khổng lồ của EVN và các tòa cao ốc phía xa xa... Đường Yên Phụ cũ nhỏ bé khiêm nhường so với đường Nghi Tàm rộng 4 làn, ô-tô ngược xuôi đèn đỏ đèn vàng thật vui mắt. Xa xa là cầu Nhật Tân được nhận ra bởi hàng đèn cong cong nổi trên bóng đêm phủ kín sông Hồng, và khu dân cư dày đặc chi chít đèn sáng...

      Lòng bồi hồi nhớ lại những ký ức xưa gắn với con đường và bãi chiếu bóng của tuổi thơ cách đây nửa thế kỷ... Thời gian đã làm thay đổi tất cả. Bãi tha ma lớn ngày xưa bây giờ thành nhà hàng, ga-ra ô-tô, các nhà mặt đường tấc đất tấc vàng... Chỉ còn hai hàng cây cơm nguội nay đã già là chứng nhân cho mọi sự thay đổi đó... Và một con tim đã mỏi nhưng vẫn còn loi nhoi thao thức vùng ký ức in con đường xưa có bóng hình ai...

     Đường Yên Phụ và đường Nghi Tàm mở rộng

✍️💖✍️