Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2016

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BÉ YÊU.

             Bé yêu ! Từ nơi xa xôi anh gửi về Bé tất cả những tình cảm nhất dành cho Bé trong ngày Sinh nhật Bé.
          Hãy nắm chặt tay nhau trong bất cứ hoàn cảnh nào, ta sẽ bên nhau đi hết con đường đời. 
          Yêu Bé bao nhiều Hôn Bé bấy nhiều !.

 http://i38.tinypic.com/2ibc4u0.jpg  http://zapodaj.net/images/7ce4cb3affb5.gif
Cả ánh mắt trẻ thơ cùng những đóa hoa tươi như nụ cười Bé rạng rỡ
http://www.gb-bild.com/upload/49057e0c.gif



http://i703.photobucket.com/albums/ww37/maka336/roza2-2.gif


 
 

Thứ Hai, ngày 22 tháng 8 năm 2016

THÁNG SÁU... TÔI với M...

Viết cho M. .

         Thắng Sáu, tháng định mệnh tôi M. Thắng Sáu tháng của nỗi nhớ cùng kỷ niệm Tôi M.. Đã 5 cái tháng Sáu qua rồi, lời yêu M vẫn còn run rảy trên môi. Hôm nay 16 - 06/ 2016. Những con số Sáu cất giấu ăm ắp kỷ niệm Tôi M. Vậy mà tháng Sáu này tôi từ giã tất cả , từ giã bạn bè, rời xa trang viết để ngồi lặng lẽ nhớ M. Tôi vẫn bảo chết vì nhớ là hạnh phúc khi yêu. Dẫu vẫn còn nợ M. một lời hứa phu thê, một câu thề cho MỘT LỐI VỀ VỚI RIÊNG M. Chắc chắn tôi sẽ về, vì ngoài yêu M. tôi chẳng biết yêu ai.Tình yêu mặc định của tôi ơi... Ta đã yêu nhau, của nhau, trong nhau và sẽ mãi bên nhau...

Năm nay mất mùa sen, cả đầm lác đác vài bông. Càng trong mùa vận nhỡ nhàng, M. càng ngời sắc lung linh duyên dáng cùng sen.


Ảnh mới M. và sen. Lúc trẻ chả điệu bây giờ yêu trong thắc thỏm đợi chờ M. lại điệu cho một nỗi nhớ mùa xưa... M. đẹp và đáng yêu thế này thì làm sao mà tôi có đủ can đảm để xa M. được chứ...


Thầm thì gì với lời sen ?
Để cho trời đất cũng ghen má hồng
Biết đâu sắc, biết đâu không
Mà đem ép nhớ môi nồng nàn hương

Dẫu lìa ngó ý còn vương
Mấy mùa xa ngái còn thương trong lòng
Đem môi nhuộm sắc sen hồng
Đem tôi thỉnh tiếng chuông lòng gọi em 
   
Xin đừng phả những hương quen
Để cho ngây ngất cứ lèn cơn đau
Áo ơi đừng bạc mai sau
Đừng để vò nhàu vạt nhớ xa tôi

Em với sen sắc nhân đôi
Hương nào quyến rũ mà tôi nao lòng
Tóc buồn xõa xuống sen hồng
Khép mi cúi mặt giấu dòng lệ hoen.... 

Em với sen một cõi tiên
Thề xưa níu mãi mà duyên chẳng về
Nợ em một kiếp phu thê
Tịnh sao cho hết lối về lẻ loi

Sen hồng áo trắng Em soi
Tôi nghiêng tụng niệm xin đời có nhau... 
Dẫu sen rụng cánh thay mầu
Với M. tôi vẫn một câu... Chung tình...

Từ sen má thắm môi xinh
Từ M. tôi khắc bóng hình trong tim
Em với sen dẫu lặng im
Vẫn nghe câu hát nổi chìm lênh đênh

Sen xa hồ... Sen khô hồ cạn...
Liễu xa đào... Liễu ngả đào nghiêng....
Anh xa M. như bến xa thuyền....
Như Thúy Kiều xa Kim Trọng biết mấy niên tái hồi...

Xin cho một mái chung đôi
Đã từ sâu thẳm... ru nôi vợ chồng....






Chủ Nhật, ngày 21 tháng 8 năm 2016

TỪ EM...

      
          Khúc ngẫu hứng này là lời com bên Fb cách đây mấy tháng rồi, chết vì con chữ đánh bả của mụ Phù thủy con chữ này đây.. Anh mượn KA hai chữ "TỪ EM..." nhé.

Từ Em... nỗi nhớ sang mùa
Câu thơ rụng xuống bỏ bùa lòng anh

Từ Em... tóc hãy còn xanh
Giấc mơ năm tháng dỗ dành thời gian

Từ Em... một bước quan san
Tôi về ngược gió mây ngàn gọi đau

Từ Em... một phiến tơ sầu
Duyên chưa kịp chín môi trầu đã khô

Từ Em... con mắt đắm đò
Ta về mùa cạn còn xô sóng lòng...

Từ Em... gạn đục khơi trong
Gạn đời giữ lấy một dòng yêu Em…




TRẢ TÔI ĐI ! TRẢ LẠI TÔI ĐI...

Em trả lại tôi, nhưng con tim tôi sao em không trả ???... Nguyễn 15 - 04/2013.

            Trả lại cho anh trả lại rồi
            Con đò không bến nước sông trôi
            Mây không chỗ trú thành lưu lạc
            Mưa khóc dòng sông phận lở bồi.

            Trả lại cho anh một lần đi
            Vườn tơ vụn vỡ dấu chân si
            Từ ly hoa nắng ong thôi đậu
            Con dế dở đau khóc xuân thì ?...

            Trả lại cho anh trả hoàng hôn
            Môi thưa sắc nắng dạ khắc buồn
            Bởi ai nên phượng rơi máu đỏ
            Thẫm cả hôn hoàng tím chiều tim…

            Trả lại cho anh giọt tàn phai
            Con đường hoang hoải nắng chia hai
            Bàn tay thương nhớ rơi dòng lạnh
            Tóc hóa bơ phờ ngủ trên vai…

            Trả lại cho anh giọt trang đài
            Lệ ngân một kiếp mãi chưa phai
            Ngày chia hai nửa đêm vụn vỡ
            Trăng hóa cô đơn ngủ giữa trời...
           
            Trả lại cho anh tiếng ru tình
            Câu thơ chiếc bóng đứng khóc mình
            Vần duyên ngày ấy đâu có tội
            Con chữ bây giờ nghẹn trong tim…

            Trả lại đi em trả lại đi
            Trả tôi máu đỏ cả tình si
            Bây giờ còn đấy tim tôi đấy
            Người trả lại đi…Trả tôi đi…


 


CÓ LẼ NÀO...?

"Có l nào ta lại không yêu nhau?
Em ngốc nghếch có lần rồi sẽ hỏi..."

             Thymianka
                   ***
Nguyễn 15 - 04/2013    
       
            Có lẽ nào ta chẳng đến với nhau ?
            Mây lang thang để gió cuốn về đâu
            Cầu vồng đỏ là tại anh không đến
            Để bây giờ em nghẹn khúc mưa ngâu. ?

            Có lẽ nào ta vội vã lãng quên ?
            Con đò lòng vọng bến nhớ từng đêm
            Cơn gió có bao giờ thôi khao khát ?
            Có lẽ nào biển hết sóng không em ?

            Có lẽ nào ta chẳng đến với nhau ?
            Nước cứ trôi soi bóng một cây cầu
            Đôi bờ nhớ biết đâu sông bồi lở
            Có lẽ nào chia nửa khúc nông sâu ?

            Có lẽ nào chia nửa cả câu câu thơ ?
            Nửa yêu thương đánh tráo nửa dại khờ
            Nửa run rẩy trên bờ môi si dại
            Nửa điên cuồng xé rách trái tim thơ.

            Có lẽ nào ta lại chối từ nhau ?
            Mây muôn năm bắc nhớ cả hai đầu
            Câu thơ ấy cất sâu trong lồng ngực
            Để bây giờ thao thức phập phồng yêu

            Có lẽ nào ta lại chẳng yêu nhau ?
            Nửa ban ngày đau đáu nửa đêm thâu
            Trăng đau đáu một đời khâu nửa khuyết
            Ta dại gì khâu đến chết cơn đau ?...



VIẾT CHO MTV KHI THÁNG 8 VỀ.

 Sắp đến sn M. rồi, từ nơi xa anh ngồi lặng lôn lại kỷ niệm xưa - Ngày này của những năm trước với M.


Tháng Tám về.
           Một sớm mai nắng vàng hanh hao đổ loang xuống tán cây đang la cà cạnh cửa sổ, vô vàn tia sáng nhỏ li ti bon chen nương mình e ấp ghen tị cùng chùm hoa điệp vàng nở vội. Cảm giác êm ái, nhẹ tênh cứ rạo rực len lỏi vào nơi trái tim đang đập lên những nhịp thật khẽ… Ô! Hóa ra mùa mới đến rồi, tháng Tám như cô gái tuổi đôi mươi còn ngái ngủ vẫn đang dùng dằng, đủng đỉnh, chẳng mảy may một chút vội vàng. Tháng tám như con gái kiêu sa hút hồn trai si tình. Tháng tám sớm mai này khác gì ngày ta mới gặp lại nhau đâu nhỉ ? Tháng tám rón rén đến như bước chân hồi hộp của kẻ lâu ngày mới được yêu, ngập ngừng và vụng trộm.

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 8 năm 2016

VIẾT CHO K.A.

Ôn lại kỷ niệm xưa - Ngày này năm trước 05/08/2015 => 05/08/2016.        

         Hôm nay ngồi dọn dẹp các file lưu để chuẩn bị giã từ, anh giật mình về file K.A. nhiều bài chưa đăng quá. Hôm nay đăng bài cũ bên Fb viết cho K.A từ hồi tháng 8/2015, trước khi đi Huế lần thứ nhất. Khi nào anh trở lại sẽ đăng tiếp sau. Nguyễn.

SỢI TÓC CUỐI MÙA

Người về đi phía ấy chắc sẽ vui
Mưa tháng chín đất nằm hong kẽ nứt
Gió lùa rát mảng trời phơi trắng ngực
Biển không nguôi doi cát vắng thưa người...

Có những chiều người về phía không tôi
Tay quen tóc lần theo tay từng ngón
Vạt áo đựng những lời tình chín rụng
Mùa yêu đương oằn trĩu cả vai rồi...

Có những ngày bạc phếch khóe môi cười
Không gian đọng một vùng như khất thực
Lá cứ rụng đường chiều theo gió cuốn
Mây cứ trôi lạc nắng phía không tôi...

Trăng cuối mùa gác một vạt ngang trời
Như tình lỡ vụng về lần sau cuối
Lời nói dối thảnh thơi trên đầu lưỡi
Trao nhau rồi còn đắng lịm sau môi!

Thì nợ nhau một kiếp nữa mà thôi
Cho nhau hết sau lấy gì để trả
Sợi tóc rụng bay giữa ngày tàn hạ
Trĩu vòng tay ai nhặt lúc sang mùa...

----
Ka
14092014


**
*

Vui gì đâu khi phía ấy không em
Lời lá rụng đau mềm câu thơ cũ
Mưa tháng Tám và nỗi buồn liễu rủ
Không em rồi… máu tứa ở trong tim…

Có những chiều ta mải miết đi tìm
Nơi phố cũ và bóng hình đã khuất
Chỉ thấy gió và đêm ta hành khất…
Ngày xưa ơi… thôi đành cất vào tim

Có những lần ta thức trắng cùng em
Câu thơ cũ và lời đêm huyền thoại
Giọt nước mắt hay lời em gửi gửi lại
Để bây giờ ướt mãi một mình ta…

Mùa thu đến em xa vùng nắng nhớ
Lá rơi vàng rụng úa một mình ta
Yêu thương ấy bây giờ là buốt giá
Xa em rồi ta lỡ hẹn hò xưa…

Còn kiếp nào để mà hẹn với chờ…
Ta vẫn nhớ đến dại khờ muôn thuở
Câu thơ cũ và mùi hương dang dở
Ta ru lòng… em vẫn ở quanh ta…


         Anh vẫn biết em như một một núi lửa, một thác đứng…. nhưng không ngờ em còn là một biển sâu đến tận cùng K.A. à. Như lời em nói: “Khi đang đứng đỉnh hạnh phúc thơ khó hay lắm”. Vậy còn em ?. Nhưng thôi đừng, trái tim chân thành này luôn cầu nguyện mọi tốt lành và may mắn nhất đến với em đấy. Hạnh phúc cùng bình an nhé em.

**
*

 NG. T. T.
 Đêm mưa 05 - 08/2015.


Bài này đã đăng bên Fb.

Thứ Bảy, ngày 04 tháng 6 năm 2016

CHỈ LÀ EM THÔI...

Viết cho MTV.
Anh không biết hút thuốc
Nhưng nỗi nhớ
Khiến anh cuộn mình thành khói thuốc
Bay lên trời cao
Hòa vào mây
Thay ngọn gió
Đi tìm Em niềm riêng nhớ đầy vơi

Chỉ là Em thôi
Cùng một nỗi nhớ vời vợi
Ta vùi mình trong chờ đợi xót xa
Xanh cả mùa xuân
Đỏ cả mùa hè
Úa mùa thu và đông về tê tái
Chiếc lá rơi ái ngại gót cô liêu…

Chỉ là Em thôi
Cơn mưa vội
Bao nhiêu người hong tóc ?
Đêm Hà Nội
Bao nhiêu người đã khóc ?
Hay chỉ mình anh
Lặc lõng giữa yêu thương
Suốt con đường
Cứ khóc gọi tên quen…

Chỉ là Em thôi
Ngày gió ngược thổi đau từng nỗi nhớ
Ngày lá rụng và vòng tay đã lỡ
Sóng loang chiều đau ở phía không Em…

Chỉ là Em thôi
Người cuối cùng ta giữ lại trong tim…


Ngày nguyệt tận của năm 2015 đầy những mất mát và đau thương. Nguyễn.

Thứ Tư, ngày 01 tháng 6 năm 2016

TÔI với M.


 

Rồi mai đây sẽ ra sao…
Hai ta sẽ ở khoảng nào trong nhau… ?

Rồi mai buông bóng chim câu
Người về riêng nẻo… mùa xâu lá vàng

Rồi mai trong buổi nhỡ nhàng
Sông thương cạn nhớ đò sang cạn lòng

Rồi mai trong mỗi lần đông
Nhìn tầng lá rụng se lòng heo may

Rồi mai tay xót bàn tay
Mười ngón guộc gầy nỗi nhớ xanh xao

Rồi mai trong buổi hư hao
Vai gầy mỏng mảnh… tựa vào hư vô…

Rồi mai trong những câu thơ
Có cả nỗi nhớ từng giờ… hôm nay…


 Tôi với M. chung một dòng bồi lở
Chưa bao giờ ta hết nhớ trong nhau...
  


Chủ Nhật, ngày 10 tháng 4 năm 2016

CÓ MỘT MÙA HOA LOA KÈN NỞ MÃI TRONG TIM TÔI.

  Viết cho MTV niềm riêng trong anh.       

         Tháng 4 đến rồi, mỗi ngày qua anh lại nhớ Em nhiều hơn. Nhìn nhành Lily anh thương Em đến cạn lòng bằng chính cái tình yêu thuần khiết, chung thủy đến tận cùng của Em, như chính sự tích hoa Lily mà Em rất thích. Có ngày nào của Tháng 4 mà trong nhà Em thiếu loài hoa này đâu. Em vẫn gọi nó bằng cái tên Hoa Loa kèn. Còn anh thích gọi nó là hoa Lily. Tháng 4 nhớ Em, thèm từng con chữ nơi Em về loài hoa tượng trưng cho tình yêu chung thủy như chính con người và tâm hồn Em.

         Xa Em rồi, anh rong ruổi gót phiêu du. Mỗi bước chân thêm nặng nề chênh chao nỗi nhớ riêng Em. Xa Em rồi, anh chẳng còn gì ngoài nỗi nhớ và tình yêu như mặc định với Em thôi. Vui bạn bẻ bao nhiêu thì nơi góc riêng Em trong trái tim anh lại đau bấy nhiêu. Nỗi nhớ như muôn ngàn mũi kim châm buốt giá trong tâm hồn.

         Một ngày tình cờ anh lang thang buồn, nhìn miên man trên những cành cây rũ lá, hình bóng Em xô về, chợt cơn gió lạ thổi ngược mái tóc Em phủ kín mặt anh, cho anh hít hà không thôi mùi hương quyến rũ nơi Em, mang theo hơi ấm tình yêu trinh nữ, mơn man thấm vào từng làn da, thớ thịt. Anh đưa tay vuốt mặt, chợt giật mình vì đã mơ thấy Em cả trong những lúc lang thang buồn nhất.

         Mỗi hơi thở anh có Em, mỗi cái chớp mắt anh có Em, mỗi nụ cười anh cũng có Em. Anh cho mình cái quyền còn trẻ, cảm nhận nó cho mình như một kẻ đôi mươi, mới được yêu lần đầu. Nhưng Em ơi ! Anh nào như thế ? Anh là người đàn ông đã có tuổi, mang trong mình trách nhiệm của một người cha với hai cô công chúa không Mẹ bên cạnh từ ngày còn bò lẫy lê la. Anh là người đàn ông luôn đặt tình bạn vào điều trân trọng nhất. Một kẻ lãng tử luôn kết nối và châm ngòi nổ cho các cuộc gặp gỡ và lãng du., mang trong mình nghĩa vụ của một kẻ lãng mạn luôn biết quan tâm chăm sóc phần linh hồn cho tình bạn luôn đằm thắm và gắn kết bởi yêu thương.

         Cảm ơn Em đã đến cùng anh, đã yêu anh hết mình, cảm ơn Em bởi những chia sẻ ngọt ngào rất thật cho anh thêm nghị lực sống, cho anh cảm giác được yêu, một tình yêu trinh nguyên đơn sơ thuở ban đầu. Cảm ơn Em vì tất cả

         Em không hề có lỗi, lỗi là do anh và tạo hóa trớ trêu đã để mình gặp nhau trong môi trường xung khắc đến khủng khiếp và đầy những trăn trở bởi tai ương và bất hạnh. Và anh lại ra đi, trở về thực tại chính mình, kiếp ngựa hoang phiêu du chốn mịt mờ không lối thoát, không có màu hồng, không có Em, cơn gió tình yêu ấm áp của anh. Trong sâu thẳm nỗi nhớ và miên man niềm cô quạnh bủa vây, anh nhận ra rằng anh không thể sống thiếu Em, không thể quên Em dù chỉ một giây thôi. Không thể khác hơn, anh trả Em về với sự trinh nguyên như những ngày đầu. Để rồi một lần nữa con tim anh rỉ máu bùng thành ngọn lửa để trở về cháy hết mình cho riêng Em.

         Anh nhớ lắm những câu nói ngọt ngào, những lời động viên mỗi chiều gặp gỡ, những nụ cười giòn tan thiếu phụ đang hồi đỉnh xuân, những tiếng alo "Bé đây !" nhanh như gió của Em, những câu chuyện không đầu không cuối, những thoáng giận hờn vu vơ của những kẻ yêu nhau muôn đời vẫn thế. Không còn những buổi trò chuyện cùng Em thâu đêm suốt sáng, anh thèm nghe giọng nói của Em. Anh nhớ lắm. Bao giờ lại thấy Em đứng đón anh dưới gốc cây trứng cá ở hiên nhà nữa đây ?. Anh thèm ngắm nhìn vào sâu thẳm đôi mắt long lanh đợi chờ của Em. Không Em rồi, đêm đêm anh lại lần giở thư xưa cùng từng chùm hình ảnh của hai đứa mình ra ngắm để trò chuyện trong nỗi nhớ như một kẻ điên tình,  anh nhớ lắm Bé ơi !. Giờ xa cách muôn trùng. Tất cả chỉ còn lại nỗi nhớ Em mà thôi.

         Tạm biệt Em ! Một tâm hồn pha lê thuần khiết, một cơn gió tình yêu mát lành để cho kẻ chai lì trái tim như anh, một linh hồn tưởng như đã chết cũng được tình yêu Em đánh thức. Tạm biệt những buổi chiều hò hẹn, những đêm tay trong tay siết chặt vòng đê mê, tạm biệt những tin nhắn yêu thương hạnh phúc, tạm biệt những bài thơ đã làm nên nhịp cầu đưa lối, tạm biệt những buổi chiều Em hờn dỗi. Giờ không còn nữa thật rồi

         Em hãy là cơn gió tìm đến những ngọn đồi vui, nơi có những vườn yêu xanh tốt và hạnh phúc không ngừng nở hoa. Nghe lời anh nhé Em, rồi mọi việc cũng qua mau thôi. Chúc Em bình an và vượt qua thử thách trong đời mình sắp tới. Anh luôn để mắt dõi theo…

         Tạm biệt Em, tình yêu của anh ! Rồi chúng ta lại trở về bên nhau như buổi ban đầu mới yêu nhau. Anh luôn tin là thế... Em có tin cùng anh như thế không ?.

          Không còn Em bên từng bước đời nên mọi thứ quanh anh chỉ còn là phù du. Bởi cho đến lúc này anh chỉ còn một nỗi nhớ với riêng Em thôi.

         Anh yêu Bé ! Người yêu vĩnh hằng của Anh.
 

Thứ Hai, ngày 30 tháng 11 năm 2015

THƯƠNG BÔNG ĐIÊN ĐIỂN...

Gái Nha Mân
Á hậu Hoàn vũ Dương Trường Thiên Lý, gái Nha Mân chính gốc.
Chợ Trung tâm thị trấn Nha Mân.
“…Người ở đâu
Hay vẫn còn ở xa...nơi cuối cớ...
Điên điển vàng rồi
Sóng tròn trịa tởi tung hoàng hôn lỡ
Cười nửa nụ sắp tròn rồi
Sao cơ nhỡ
Cứ đành hanh...!!!”

Ngô Hà Băng

**
*

Từ Tâm Nguyễn


“Gà nào hay bằng gà Cao Lãnh
Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân”

(Ca dao Đồng Tháp)

… ầu ơ…
Thương bông điên điển quê mình
Nhớ mùa nước nổi cá linh trắng đồng
Em đi xa xứ lấy chồng
Canh chua để nguội… xót lòng… ầu ơ...

Bông điên điển ngó bơ vơ
Mấy mùa ngơ ngác vàng tơ đợi người
Quê mình nước nổi xanh trời
Em đi mang cả nụ cười… ầu ơ…

Thương người bén gót bơ vơ
Thương bông điên điển anh chờ nước lên
Nước dừa kho cá linh non
Anh phơi năm tháng khô mòn… đợi em…

Thôi đừng ngại phận lấm lem
Miếng trầu vẫn đợi về têm môi người
Bông điên điển hãy còn tươi
Canh chua anh nấu đợi người về chan

...ầu ơ… mấy nhịp quan san
Bông điên điển cứ võ vàng đợi em…
Thương ơi còn nhớ không em…
Bây giờ nước nổi lại thêm mùa chờ…

Nhặt lòng một khúc ầu ơ… ?
Hái bông điên điển… về mơ nghiêng lòng…

Thứ Năm, ngày 08 tháng 10 năm 2015

BÀI THƠ VIẾT TRƯỚC CHO HÀ BĂNG

Em chạy trốn giữa hai hàng nước mắt
Vấp cô đơn sấp mặt xuống địa đàng
Ta níu giữ còn em thì ngoảnh mặt
Ai vô tình chia cắt nửa vầng trăng… ???

Ta vẫn ước làm cơn gió phiêu du
Đi tìm em một chùm thu lá đỏ
Câu thơ cũ bây giờ nghe máu nhỏ
Nhuộm hình hài ta nợ bóng mây xa

Sầu viễn xứ có là đau dấu bước
Xin em đừng nước mắt ngược vào tim
Trăm năm nữa ta còn tìm câu ước
Đêm nguyệt cầm ta được gọi tên em

Xuôi năm tháng nỗi đau mềm cổ tích
Dây trầu em u tịch quấn tim ta
Têm đau đớn giữa hai bờ xa cách
Ta ru mình phế tích với BĂNG HÀ

Mặc mưa gió ngọc ngà hay hoang phế
Vẫn còn đây nguyên vẹn một hình hài
Em duy nhất chẳng cần ai đóng thế
Đủ cho ta ngồi vẽ mộng trang đài.

Sầu năm tháng bàn tay vò tiếc nuối
Bàn chân em in phía cuối đường trời
Ta rong ruổi những lời chưa kịp nói
Thả lên trời hương khói nhuộm tàn phai

Đêm nay nữa và rồi đêm mai nữa
Ta lang thang làm gió ở lưng trời
Ôm mây nhớ thả xuống đời hoang phế
Pho tượng câm ngồi bế một hình hài

Ta bây giờ còn lại bóng em thôi…



          Yêu được cái “khờ dại” ấy của HB cũng là một diễm phúc và vô cùng may mắn cho người đàn ông đấy HB à. Nguyễn cả đời ngu ngơ lại gặp toàn đàn bà khôn ngoan quá nên chẳng dám yêu ai. Có mỗi con tim thì bị bắt cóc rồi, thành ra chỉ còn biết đứng trên đống đổ nát nhìn về phía lâu đài để mà tự an ủi mình thôi.

29 - 01/2015. Nguyễn.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 9 năm 2015

CHIỀU NGHIÊNG.

Viết cho MTV.
Chiều nghiêng về phía không em
Bao nhiêu nỗi nhớ xô đêm cồn cào


Chiều nghiêng con nước chênh chao
Sóng lòng vỗ nhớ phía nào cũng đau


Chiều nghiêng con gió về đâu
Lược dầy tóc rối... chải đau nỗi buồn...

Chiều nghiêng bên phía dỗi hờn
Lậy giời !...  Em chắc vẫn còn nhớ tôi

Chiều nghiêng cái nhớ mồ côi
Lá rơi như thể trêu tôi... một mình...

Em nghiêng chiếc bóng vô tình
Đời tôi nghiêng cả... theo hình bóng Em...

Thứ Tư 17 - 06/2015. Lãng đãng buổi hoàng hôn






Thứ Bảy, ngày 05 tháng 9 năm 2015

NỖI NHỚ SANG MÙA

Bà Nà Hills (27 - 08/2015)
Viết cho MTV.

Đã thu rồi 
 Ta vẫn mãi xa xôi
Vạt nắng cuối
Trên con đường vô tội
Chẳng dám tắt
Sợ người về ngõ tối
Sợ mây buồn
Tóc rối… gió mồ côi…

Mùa đã sang
Nỗi nhớ cũng vội vàng
Có gì đó...
Nhỡ nhàng trong khóe mắt
Có gì đó...
Lăn trên vùng ký ức
Rưng rưng buồn
Chỉ chực gọi tên quen…

Mùa đã sang
Nỗi nhớ đã gọi tên
Lá cứ rụng
Từng nỗi niềm vàng úa
Ta chẳng dám
Gọi tên Em nhiều nữa…
Sợ đêm về
Hai đứa…
Ngẩn ngơ mong…

Đã sang mùa
Em còn nhớ ta không… ?
Mà xui nắng
Đổ lòng cơn ngột ngạt
Mà xui gió
Nghiêng niềm mây chao chát
Trăng lỡ thì
Soi cánh vạc đi rong…

Viết cho một nỗi nhớ 3h55’ ngày 23 - 08/2015. 


 

Thứ Tư, ngày 11 tháng 3 năm 2015

CHẺ HƯƠNG TÓC RỐI... ANH ĐAU...

Viết cho Hà Băng.
Chẻ nỗi nhớ chia đôi duyên phận
Nên cuộc người lận đận đường tơ
Bây giờ dứt ruột nhả thơ
Chẻ đôi con chữ em hơ lòng chiều

Nào tôi đã biết điêu đâu nhỉ
Sao em buông duyên phỉ lòng nhau
Bây giờ chẻ đớn chẻ đau
Chẻ tôi trăm mảnh ghim sầu nhớ em

Chẻ ký ức đau mềm năm tháng
Mưa thời gian gội bạc mái đầu
Câu thơ chẻ trái tim đau
Hồn tôi chẻ sóng chân cầu đứng trông

Chẻ chiều hôm mây bồng nỗi nhớ
Bến Lam kiều em ở tận đâu… ?
Chẻ hương tóc rối… anh đau…
Em đi một bước anh sầu quanh năm

Chẻ khát vọng đi tìm câu ước
Đem đời mình đặt cược cho em
Dẫu rằng má phấn lem nhem
Bàn tay gân guốc… anh thèm được yêu…

Van em đấy muộn chiều đừng ngại
Còn bao nhiêu nắng quái trở chiều
    Xin làm ngọn gió phiêu diêu
Ru em suốt cuộc những điều ấm êm

Chẻ chi cho đớn đau thêm
Tim tôi bật máu… van em… em đừng…


Chẳng nỗi buồn nào có thể ngăn nổi Nguyễn trở về với trang viết để cháy cùng với HB cả.

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 1 năm 2015

TA CÒN EM...

Viết cho HB.

Trốn vào đâu khi gió ở lưng trời
Khi nỗi nhớ và bóng người đã khuất
Trong hoang hoải bàn tay vò nước mắt
Đem vụng về ngằn ngặt bóng trăng côi

Trốn vào đâu nỗi nhớ của tôi ơi
Khi khô máu tim rã rời thoi thóp
Tay cào cấu và nỗi đau trả góp
Vay bóng người trả nợ mãi chưa thôi

Trốn vào đâu chiếc lá rụng xa xôi
Đêm hoang phế mặt hồ thôi sóng gọi
Sầu viễn xứ bước chân đời nhức nhối
Nước mắt nào trên gối chửa kịp khô

Trốn vào đâu cắc cớ của ngày xưa
Ta mắc nợ một chùm thu lá đỏ
Ngày đã chết và con tim bỏ ngỏ
Rêu phong đời trên con phố hoang vu…

Trốn vào đâu ân ái với ngục tù
Đêm nguyệt tận và lời ru tiếc nối
Câu thơ vỡ giữa lòng ta máu xối 
 Gọi tên em… đêm gối mộng thiên thu…

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 12 năm 2014

XIN EM ĐỪNG ỐM

      
             Anh sợ lắm em ơi đừng ốm !
             Anh một mình thức trộm từng đêm
                   Nào đâu khăn lạnh quạt mềm
          Anh xa lăng lắc mang thêm...tội tình...

             Xin em đấy một mình đừng ốm
             Mắt môi gầy soi đốm xanh xao
                   Câu thơ mắc ở bờ rào
         Anh đây không ốm mà sao bơ phờ...

             Anh đã sợ bây giờ mới thấy
             Em một mình nằm đấy ai lo
                   Thương cho lũ trẻ buồn xo
         Đứa khăn chườm lạnh, đứa lo mẹ buồn

             Em nằm đấy ngọn nguồn suy nghĩ
             Mình gầy đi, ai nhỉ... ?... còn mong... ?
                   Xin em nhớ lấy làm lòng
         Mưa nguồn còn đó con sông còn đầy

             Đừng cả nghĩ anh đây sợ lắm
             Tấm thân gầy thăm thẳm lo toan
                   Đường xa một gánh nhọc nhằn
         Thân em gánh cả cơ hàn thế gian

             Ngàn dặm nhớ sóng tràn đỏ biển
             Anh đêm ngày cầu nguyện cho em
                   Xin cho được ốm thay em
         Mười ngón tay mềm… anh vuốt… cơn đau…

                   Đời nay cho chí đời sau
         Xin đừng xa cách… ốm đau một mình…



EM CÓ NGHE

Em có nghe gió lạnh chở mùa sang ?
Cây trút lá bẽ bàng cơn thương nhớ
Trăng nằm khóc bơ vơ bên cửa sổ
Giọt sương buồn ôm ngọn cỏ rưng rưng

Em có nghe bạc trên từng mái phố
Ngọn đèn khuya vụn vỡ ánh hoang buồn
Ta ngơ ngẩn mang hồn đêm buốt giá
Thả vào lòng nghe sóng vỗ từng cơn

Em có nghe tim giận hờn tức ngực
Đau từng hồi chỉ chực vỡ trong nhau
Đêm xa cách vò nhàu cơn thao thức
Ta một mình cắn đứt vệt môi khô

Em có nghe ngày tan vỡ thịt da
Môi đêm ấy vỡ òa lau nước mắt
Ta run rẩy đến bây giờ chưa hết
Đêm khuya về cởi áo nhớ ngày xưa

Em có nghe ngày
mưa hôn lên tóc
Hay là vì em khóc đợi chờ ta
Hai bóng nhớ vỡ òa đêm lăn lóc
Mắt môi cười ta đọng lại trong nhau

Em có nghe cơn đau tình vụt dậy
Tay anh đây em nắm lấy đi em
Trả khao khát cho trăm năm vụng dại
Cuộc đời này em nắm lấy đi em…  



ANH KHÔNG THỂ...

     ... Cho dù trái đất này có thay đổi hình hài thì anh vẫn không thể nói khác lời yêu M... 
              
Anh không là dòng sông
Để cho
em tắm mát
Anh không là câu hát
Ru chiều em mênh mông

Dòng sông sang mùa cạn
Câu hát đã thôi ru
Em giờ như cánh nhạn
Lạc giọng giữa hoang vu

Anh không là câu thơ
Ru lòng em đắm đuối
Anh không là dòng suối
Gội rửa tình bơ vơ

Câu thơ giờ lạc lối
Dòng suối đã cạn khô
Một mình Em bơ vơ
Hững hờ và tiếc nuối

Anh chỉ là hạt muối
Mặn mòi trên đôi môi
Anh chỉ là sau cuối
Đợi một mình em thôi

Em cứ vui với đời
Mặc anh chờ đợi nhé
Bởi vì anh không thể
Yêu một người khác em…



MỘT NỖI BUỒN KHÔNG TÊN

Ta muốn cùng em say
Mà nay đành từ chối
Bởi ta đang là rượu
Lên men nỗi đau đời

Ta muốn mình còn lại
Trong ký ức riêng em
Chỉ là một đốm lửa
Cháy âm thầm trong đêm

Chỉ là một nốt nhạc
Cuối bài ca lãng quên
Chỉ là một tiếng mõ
Gõ xua những ưu phiền

Chỉ là một chút nhớ
Nụ hôn thời hoa niên…
Ta muốn mình còn lại
Một nỗi buồn không quên

Ta muốn được gọi tên
Giữa đôi bờ toan tính
Ta biết mình thất bại
Trong cuộc chiến quên em

Xin em một lần thôi
Cũng đừng rơi nước mắt
Xin em đừng dằn vặt
Cho ta xót xa lòng…