Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2018

VIẾT CHO KA - NGƯỜI MÀ TÔI TRÂN QUÝ NÂNG NIU.

Trong sân chơi con chữ này có hàng ngàn hàng vạn người viết... Vậy mà có 2 dòng sông "Băng và Lửa" khiến tôi quay quắt đắm chìm...
HƠI ẤM ĐÀN BÀ
===
Đến cùng tận nỗi đau đàn bà sẽ biết thương nhau
Sẽ biết tựa vai nhau (dẫu muộn màng) để tìm hơi ấm
Sẽ biết nâng niu chính mình vì cuộc đời quá ngắn
Tát cạn nỗi đau mình để chạm nỗi đau người...

Đàn bà không yêu mình là đàn bà nông nổi, thiệt thòi
Chỉ biết dâng trái cấm cho người để nhận về quả đắng
Khi cây đời cắm chân vào bùn lắng
Say đắm trao rồi
Ngửa nắng đợi trời giông...

Đàn bà phải yêu mình để yêu nồng nàn hơn
Không so đo ngắn dài hoài nghi toan tính
Dám sống đến tận cùng dám ngẩng đầu kiêu hãnh
Phải biết cho đi. Và phải biết nhận về!

Là đàn bà dù đã cũ mèm như cây trổ trái mùa
Vẫn là đàn bà đến tận cùng chân tơ kẽ tóc
Biết mỉm cười nhẹ tênh vượt lên bao khó nhọc
Vẫn cho ai chờ, đâu đó,
Một bàn tay.
---

Ka
12.7.2017
#KiềuthịAnGiang #ThymiankaThảoNguyên
Sáng nay có người "trả lại" mình một trong số hàng trăm bài thơ đã "lưu trữ trên đám mây điện toán" (lưu để họa cho bõ ghét). Cám ơn sự "đáng ghét" của Tất Toàn Nguyễn.
Mình bị mất nick cách đây nửa năm, theo hình thức thời thượng là add vào nhóm ất ơ rồi đăng ảnh nhạy cảm. Và anh Mark thông thái tất nhiên không trả lại bất chấp mọi kiện cáo.
Mình có thói quen rất dở là toàn viết thơ bằng di động vì tranh thủ lúc giải lao hay di chuyển ngoài đường. Cho nên rất ít bản được lưu lại.
May ăn ở không hiền mà vẫn gặp lành, bạn đọc đã lưu lại khá nhiều. Nhạc sĩ Tri Nguyen, ông bạn Quan Le Anh, cô Mai Mùa Xuân, nhạc sĩ Du Thụy Khúc... đã cứu nguy hàng trăm bài thơ của Ka như thế. Riêng tên Du, lưu cả trăm bài, khi cần, tìm được đúng một bài. 
Cám ơn thơ. Cám ơn những tấm lòng.
Bạn nào share thơ Ka làm ơn coppi cất đi hộ nhé. Rất có thể một hôm nào đó Ka sẽ hậu tạ. 
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng
"Người đàn bà trẻ con", "Người đàn bà giấu mặt"... Tiêu đề những bài thơ của KA.
 Anh Tb biết Thơ Kiều Thị An Giang nhiều bài hay lắm... "Người đàn bà ăn vã tuổi 20", 'Người đàn bà nhả khói lên trời xanh", "Trên mộ người sông núi ngả nghiêng say"..."Đoản khúc những mùa trăng", "Đoản khúc những tàn hoa.".. "Đã có lúc em để hồn đi lạc", "Người đàn bà chải tóc trong đêm"... ít nhất thì mình cũng gom cỡ 200 bài của KA...

Có thời gian để ngồi ngẫm và bình từng câu chữ trong từng bài thơ của KA là một hạnh phúc, hp của sự thưởng thức rất thú vị, khiến cho tâm hồn ta chay tịnh và con tim ta khát khao sống, khát khao yêu hơn rất nhiều...

Kiều Thị An Giang tặng KA một trong những bài viết mà anh Tb họa lại thơ em nè:

Em bỏ quên ta trong buổi chợ tàn thu
Câu thơ ế và lời ru mốc thếch
Những mảnh vỡ trong trái tim ngốc nghếch
Chưa một lần em gọi thật tên ta...

Chợ đã vãn sân ga thưa thớt khách
Ta chần chừ đợi một bóng thân quen
Cầm sợi tóc trong bàn tay thô kệch
Ai cấm ta quấn lấy mảnh tim mình

Thì cứ yêu trong nỗi nhớ lặng thinh
Câu thơ ế chỉ một mình ta thích
Con nhạn lẻ chao mình trong vờ vĩnh
Vẽ lên trời một một vệt nhớ trinh nguyên...

Ta yêu em trong nỗi nhớ tật nguyền
Trái tim ấy còn nguyên lời muốn nói
Trong giọt máu thay cho lời xưng tội
Phút cuối cũng vẫn muốn gọi tên em...

Thì cứ quên đi như ánh sao đêm
trong le lói bóng hình em vụt tắt
như vệt khói ngang qua trời hiu hắt
Một mình ta tắt nắng đợi chờ em...

😍
Kiều Thị An Giangcó những câu thơ mở đầu không thể tin là của đàn bà tuổi 50 vì nó ngây thơ lắm, ngây thơ đến tận cùng, ngây thơ run lên như nụ hôn đầu đời sắp sửa chạm...
"Khóe mắt em in hình đôi bóng lá
Khẽ chạm buồn cho môi má thầm run..."
Thế mà đi qua mấy khổ như ta xuôi dòng thời gian thì câu thơ già dặn đến kinh người, sự trải nghiệm sau lắng và tinh tế:
..."Chỉ mình ta tan tác nắng vỡ òa
Một mình làm chia ly
Một mình bẻ đôi tình tự
Ly rượu đầu không say, giờ say sao được nữa...
Khi tỉnh rồi mới biết đã từng say..."
và thơ của KA luôn là tiếng kết lòng của đàn bà đã đủ mọi cung bậc trải nghiệm... dù đủ đầy viên mãn đến đâu thì đàn bà vẫn chút tiếc nuối, vẫn chút khát thèm... Tính đàn bà là thế... Độ sâu của con chữ KA thường nằm trong những câu kết của bài thơ:

..."Khi đi qua mùa Thu mới tiếc lá đã xanh đầy
Khi qua nửa đời mới thương vụng về từng bàn tay không còn hơi ấm nữa
Như chiều nay đứng bên triền con dốc đổ
Thương mặt trời vừa lặn xuống trong ta ..."

..... .... ...

KA nhớ bài này không ?. Anh dành dụm thơ của em và những con chữ viết cho em... thi thoảng lôi ra đọc để nuôi nấng hồn mình thêm xanh KA à...
bản thân con chữ của KA đốt anh cháy, thế nên viết cho KA bao giờ cũng lên đến đỉnh trời...











Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

CHUYỆN VỚI KA - THYMIANKA THẢO NGUYÊN.

Đời người như dòng sông trôi nhưng có những thứ quý giá đọng mãi trong lòng ta như hạt phù sa quý giá... Với tôi người đọng lại trân quý nhất đó là KA (Tất nhiên còn cà M. và nàng HB nữa).... Cô bạn viết luôn có vj trí trang trọng nhất trong suy nghĩ của tôi về tình bạn, tình người và với tình thơ là tri kỷ...
 Vừa rồi KA bị anh Mark khóa Fb vĩnh viễn, thành ra những bài viết tuyệt vời của KA bị mất sạch... May nhờ bạn bè yêu con chữ của KA lưu giữ giùm nên cũng trả lại cho KA kha khá...
Mình luôn là kẻ "ăn trộm" đáng yêu nhất của KA nên cũng trộm cỡ trên dưới 200 bài viết của KA... Hôm qua vừa trả lại KA thì tối qua KA tag trả lại tường nhà mình...Chợt nhớ đến nao lòng thời thức thâu đêm cùng nhau quảy bão trên Yahoo Plus... gần 10 năm rồi mà mới như hôm qua...
Dưới đây là bài tag của KA lên tường nhà tôi:
Kiều Thị An Giang cùng với Thymianka Thảo Nguyên.
9 giờ · 

ĐI QUA MỘT LINH HỒN
====
Đi qua đời nhau em có nhớ gì không
Đi qua đời em ta nhận ra mình cô độc 
Như cây mùa Đông bước vào mùa lá rụng 
Tự vặt trơ cành để khỏi phải đau thêm
Đi qua đời nhau mới biết mình vẫn yếu mềm 
Giả vờ hiên ngang để chờ cơn bão đến
Em hiền dịu dòng sông mùa nước cuốn
Cơn gió nghịch mùa thổi trĩu cả lòng anh
Đi qua đời nhau ngỡ trái ngọt đầu cành 
Đã ghé môi đâu mà khát khao còn rỉ máu 
Đôi mắt linh miêu hồ Thu thăm thẳm giấu
Nhớ nhung rồi dìm chết dại khờ ơi...
Đi qua đời nhau viết lại cuộc luân hồi 
Em cứ thứ tha để lòng ta chất chồng thêm tội lỗi 
Câu kinh dội những chương dài hấp hối 
Thập giá tật nguyền treo ngược cuộc đời anh
Đi qua đời nhau một lần nữa cũng thôi đành 
Trái tim xin chết đi, 
Để xác thân phàm van đòi được sống 
Trên nấm mộ vội vàng chưa lên mầm đọt cây Cúc Đắng
Khắc dòng bia:
"Từng có một linh hồn"!
----
Ka
05.2017
(Thơ đi lạc. Tks Nguyễn Tất Toàn)

✍️💔✍️

Và tôi com:
Kiều Thị An Giang à...anh không muốn quẩy bão đâu, nhưng sự thực anh viết cho em hơi bị nhiều đấy... Hôm nay trích một đoạn cùng bài thơ bán linh hồn cho con chữ của em nè... "giặc nội xâm" nhà anh mê chùm ảnh của "chị Thym" như một nàng điên...
CON NGHIỆN VIẾT CHO NGƯỜI ĐÁNH BẢ...
Thư Lê Đô, Bopha Lang, Khúc Thụy Du, Nicci Do, Ngô Thị HB, Le Anh Quan, Mai Mùa Xuân, Minh Do Le...
...Khi thời gian qua đi thì tiền tài danh vọng và cả sắc đẹp sẽ biến mất... chỉ còn lại yêu thương là mãi mãi.
Tình bạn cần sự chân thành. Tình yêu cần duyên phận... Tình Thơ cần cả tình bạn lẫn tình yêu và còn thêm cả một cơn nghiện.
Đời là những dòng chảy vô thường, việc đi qua đời nhau cũng là một lẽ thường.
Thơ không như thế... Thơ đi qua đời nhau không phải là thơ. Bởi thật lòng yêu thơ thì có nghĩa bạn đã bán linh hồn cho Thơ rồi và bạn trở thành con nghiện không bao giờ cai nổi trừ khi con chữ trong thơ biến mất vĩnh viễn... Khi ấy loài người cũng biến mất.
Thơ không đi qua đời nhau bởi trong thơ có lực hấp dẫn ma mị khiến những kẻ yêu thơ như những vì tinh tú không thể dời xa nhau trong cái vũ trụ thơ vĩnh cửu ấy...
Người ta chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của người trong cuộc, khi đã yêu thơ thật lòng thì con nghiện sẵn sàng bán cả linh hồn mình để gìn giữ, để bảo vệ, để nâng niu câu thơ ấy như một báu vật.
Và còn vì yêu thương đâu dễ gạt bỏ...
Đa số con người ta thích đánh giá người khác theo tiêu chuẩn của riêng mình, nhưng lại dành cả đời mình để sống theo tiêu chuẩn của người khác. Tôi không thế.
Với KA tôi có cả một thế giới trong vũ trụ con chữ của nàng, bởi tôi đã nghiện nó. Tôi chẳng cho phép bất kỳ ai xen vào câu chuyện yêu con chữ của tôi... Dù người đó là ai... Dù có là thành quách lộng lẫy hay nguy nga đến nhường nào mà không có hồn thơ trong đó thì tôi cũng sẵn sàng chối bỏ.
Nếu sống mà không biết yêu cái đẹp trong từng con chữ của thi ca thì tôi chỉ còn là một cái xác sống với linh hồn chết.
Tôi chưa bao giờ thực sự tàn tật cho đến khi tôi mất hy vọng. Hãy tin tôi đi, mất hy vọng còn tồi tệ hơn cả mất chân tay.
Chọn người yêu mình, hay chạy theo người mình yêu ?
Người ta vẫn hay khuyên hãy chọn lấy người yêu mình, để có một cuộc đời an yên về sau không lo nghĩ. Nhưng thỉnh thoảng ta nên mường tượng, cảnh mình thức dậy bên cạnh một người mà mình không có gì để đam mê. Ta không thích mùi tóc, không nhớ nhung những gì từ cơ thể họ. Ta không hứng thú làm cho họ một tách cafe, không muốn chuyện trò quá nhiều vì không có nhiều đề tài chung để nói. Ta quên việc tự chăm sóc mình, vì không có một người đủ để ta muốn đẹp muốn giỏi hơn mỗi ngày vì họ.
Thế nên đừng hỏi vì sao người ta cứ chạy theo người làm mình đau khổ, và vô tâm với những tình yêu ràng buộc không mong muốn. Ngay trong nỗi đau vì một người khiến mình say mê, cũng đã hạnh phúc gấp mấy lần việc ở cạnh một người mình không có cảm giác...
Khúc "Tiếu ngạo giang hồ" là minh chứng rõ nhất cho sự tôn trọng, sự cuồng si, sự mê đắm của 2 kẻ có mối huyết hải thâm thù... Vậy tại sao KA như một thiên thần mà tôi lại không được tôn thờ nàng...?
Thế nên đừng hỏi tại sao tôi nghiện con chữ của KA đến thế.
KA à, linh hồn không đi qua nhau vì anh đã cược nó trong từng con chữ của em để nuôi sống tâm hồn mình chay tịnh hơn lên trong mỗi ngày và để yêu thương cùng khát vọng cũng lớn hơn lên trong mỗi ngày...
Có vậy thôi...
Tàn thu rồi quên thắp lửa vuông chiều
Cay mắt nắng những điều chưa kịp nói
Ai phơi mộng đưa nhau về cánh khói
Gót tình si lạc lối giữa trời quên...
Vội yêu em ta chưa kịp đặt tên
Đôi môi thắm run lên từng cơn khát
Duyên tiền kiếp và câu thơ mặn chát
Mắc nợ lòng danh phận trả cho em...
Bán linh hồn chuộc những lỗi nhớ quên
Tu cho cạn cặp môi điên buốt máu
Trong đáy mắt cuộc tình ta nương náu
Trái tim giờ đau đáu gọi tên em...
Lầu Ông Hoàng trăng dọi bóng giai nhân
Soi nỗi nhớ chưa một lần quên thức
Nghe hơi thở trong từng cơn rạo rực
Chỉ em thôi... rưng rức mảnh hồn ta...
Buổi tàn thu nhìn lá úa xót xa
Nghe mùa rụng trong ta vàng nỗi nhớ
Lời thề hẹn và câu thơ dang dở
An Giang ơi... trăng một nửa chưa tròn...

✍️💔✍️

Đúng ra câu cuối nguyên bản anh viết: "Mộng Cầm ơi... trăng một nửa chưa tròn..." Nhưng quẩy bão nên anh để "AG ơi... trăng một nửa chưa tròn..."
Thật ra bài này anh viết dài lắm... Nhưng những đoạn bình về Thơ anh cất nó đi, để dành lúc khác công bố.
Cho KA mượn bức ảnh này nhé... anh không trả lại đâu vì ảnh của em anh chỉ lưu kèm có vài ba bức thôi. Thích nhất bức ảnh KA đang "mót nắng" giữa cánh đồng và anh ngẫu hừng bài "TỪ EM..." sẽ không có bài thứ 2 hay như thế.
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên
 Kiều Thị An Giang anh lưu giữ hàng trăm bài thơ của KA nhưng ảnh thì lưu giữ đúng 1 bức cùng 2 bức là chẳng may lọt vào bài thơ cop trộm của KA...(Chưa bao giờ là "kẻ đánh cắp tàn bạo nhất" đâu nha). Đây là bức hình anh thích nhất tạo nên cảm hứng bài TỪ EM:

Từ Em... nỗi nhớ sang mùa
Câu thơ rụng xuống bỏ bùa lòng anh...

Từ Em... tóc hãy còn xanh
Giấc mơ năm tháng dỗ dành thời gian...

Từ Em... một bước quan san
Ta về ngược gió mây ngàn gọi đau...

Từ Em... một phiến tơ sầu
Duyên chưa kịp chín môi trầu đã khô...

Từ Em... con mắt đắm đò
Ta về mùa cạn còn xô sóng lòng...

Từ Em... gạn đục khơi trong
Gạn đời giữ lấy một dòng yêu Em…
✍️

Bức hình này trong bài: "NGƯỜI NHẶT NẮNG CUỐI MÙA" anh có com trêu KA "Thì ra mải mót nắng ở trời Tây nên không dám để tóc dài..." cùng mấy dòng ngẫu hứng về "Tóc ngắn... mắt tròn xoe...rất ngầu..."
Chí chóe với nhau một hồi... sau rồi anh đền KA bài "TỪ EM..."... Anh thích bức hình này bởi vì anh thấy thế giới này hiện hữu một mình em... Đơn giản vậy thôi.





Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

BẠN TÔI HÁT.

       Bạn tôi đong Karaoke ngọt chưa.


         Tôi mê đàn ca sáo nhị cùng tiếng hát lắm. Rất may cho cuộc đời tôi luôn có những "Người đàn bà hát" ở bên cạnh từ bé. Đây là giọng ca của cô bạn từ thời mới đi nhà trẻ cho đến tận bây giờ. Nàng Nguyễn Thị Phương Mai. Mai là ái nữ thứ 2 của Cố Đại tá Nguyễn Thiện Kế, nguyên Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ và Đường sắt đầu tiên. Nhà Mai với nhà tôi là 2 gia đình chuyển về B11 Kim Liên đầu tiên. Nhà Mai ở P16 ngay dưới gác nhà tôi, thế nên tôi chuyên trị gõ xuống sàn nhà để bắn tín hiệu cho Mai mỗi khi cần thôi. Ngày xưa đi học thì nhóm B11 gồm tôi, Tuấn lùn P34, Trần Liệt Thanh P36, Hạnh P64, Hải P32, Mai P16, Lương Hồng Liên (ái nữ út nhà bác Lương Định Của P37) là hạt nhân của lớp. Sau rồi kết nối thêm Lương Minh Hương C6, Phạm Tố Lan B12, Lâm Hồng Liên B8, Trần Bình Minh B9, Khánh Hòa B8, Nguyễn Hồng Hà B5, Trịnh Dũng B6, Thái Sơn P41B11, Dư Cao Minh nhà 2 Nam Đồng, Văn Tùng nhà 3 Nam Đồng... Mối gắn kết quần tụ từ ngày ấy nó gắn kết đến tận bây giờ, chúng tôi thân nhau còn hơn cả anh em ruột thịt.

         Ngày bé Mai hát không hay đâu, hồi đấy Hải là quản ca của lớp, còn Mai là cờ đỏ. Hồi lớp 4 trong giờ ra chơi tôi thấy bạn Băng Tâm gãi đầu bỗng rơi ra 2 con gì trông gớm ghiếc. Bỗng một bạn hét tướng lên: "Chấy... Chấy kềnh kìa,,," thế là tất cả các bạn cùng kêu ré lên rồi ù té chạy. Mình chả biết con chấy là gì, nhưng thấy các bạn có vẻ hốt hoảng sợ lắm thành ra tôi tuyên bố luôn: Từ ngày mai Toàn béo không bao giờ xếp hàng với con gái nữa. Mai làm cờ đỏ nhắc thế nào thì nhắc, tôi vẫn không nghe. Mãi sau này khi các cụ ngồi với nhau thỉnh thoảng vẫn còn nhắc câu chuyện này. Sau này tan trường tôi có viết trong sổ Lưu niệm của Mai mấy vần con cóc như sau:

Ngày xưa còn học phổ thông
Đứng hàng con gái... tôi không bao giờ...
Tan trường mới thấy ngẩn ngơ
Bạn bè đâu cả.... để giờ tôi mong....
Mùa sau nhặt cánh phượng hồng
Xếp nhớ vào lòng... hỏi bạn tôi đâu...

         Mãi đến lần sơ tán thứ 2 tránh B52, Mai mới vỡ giọng nên hát bắt đầu khỏe và hay dần. Sau này cuộc đời Mai gặp những biến cố chưa đến mức bị shock nhưng cũng khiến tâm tư của Mai trùng xuống, giấu nỗi buồn và nước mắt vào đêm để khát vọng bật theo tiếng hát nên càng ngày Mai hát càng hay. Hồi bác Kế mất năm trước thì hơn năm sau chồng Mai đi theo. Mai suy sụp hẳn. Tôi sang ngồi cả đêm nghe bạn mình hát buồn. Cô Cước mẹ Mai cũng suy sụp theo... nhà 4 nàng công chúa mà giờ còn lại hai mẹ con, hai góa phụ già trong ngôi nhà rộng thênh thang mà lạnh lẽo. Tôi cứ tha lôi Mai đi hát cho khuây khỏa. Tiếng hát nuôi sống tâm hồn con người ta. Tiếng hát giúp con người ta đứng dậy và lớn lên. Đúng là có nơi không thứ gì có thể với tới được thì vẫn còn một thứ với tới và chạm vào tâm khảm ta được.... đó chính là tiếng hát. Năm sau chứng kiến Mai lĩnh xướng trong đội với "Những bài ca đi cùng năm tháng". Tôi mừng cho Mai. Càng ngày Mai hát càng hay. Mấy năm trở lại đây tần suất xuất hiện trên chương trình ca nhạc được phát trên sóng VTV của Mai ngày càng dày. Nhiều lúc chênh chao, tôi thường alo cho Mai bảo: Mai hát qua điện thoại cho béo nghe nào. Mai bảo: "Cậu chọn chỗ nào hay hay ngồi Mai sẽ đến hát với cậu" Nghe Mai hát tâm trạng sướng lắm. Cầm mic là phiêu theo nhịp trống tiếng đàn ngay, hát đắm say tưởng như đất trời cuồng quay theo tiếng hát. Mai không xinh nhưng có duyên, bạn mình hát khuôn mặt rạng ngời tươi rói, yêu lắm. Nàng Hải hay ghen nên chưa bao giờ hai nàng này cùng hát một lúc cho tôi nghe cả.



Phương Mai, một cái tên cũng hy được nhắc tới trong cuốn truyện QK NĐ. Bạn tôi không xinh nhưng có duyên. Đàn ông chỉ cần chữ "Duyên" của người đàn bà là đủ rồi.

 Tổ nghiện của bạn tôi. Có thời kỳ ngày nào tôi cũng đưa bạn tôi đến đấy.

Phạm Tố Lan và Nguyễn Phương Mai. Tôi bảo:
Một mình ngồi với một mình...
Bao giờ thì đủ bốn mình... Mai... Lan... ?

      Mai là con nhà nòi CA, mẹ là Trung tá CA Phạm Thị Sơn Cước, Nguyên Chi hội trưởng Chi hội Phụ nữ Sở CA Hà Nội. Cô Cước là nữ CA duy nhất 2 lần được đi bảo vệ Bác Hồ trong 2 lần Bác về thăm Khu Kim Liên mà sách báo và lịch sử ngành CA Hà Nội vẫn còn lưu giữ. Thế nên tốt nghiệp phổ thông Mai thi vào ĐH CS Nhân dân. Tốt nghiệp ra trường Mai được phân về 54 Trần Hưng Đạo, sau hơn năm thì Mai về Phòng CS GT Hà Nội. Sự nghiệp đang lên như diều gặp gió thì Mai dính lùm xùm vụ xuất lậu 4 xe ô tô con qua đường Cao Bằng của Đại úy Nguyễn Xuân Liên, con trai Trung tướng Phạm Tâm Long. Lúc vụ án xảy ra Mai đang là Thiếu tá, Phó phòng Hồ sơ, chuẩn bị nhận hàm Trung tá khi vừa bước qua tuổi 33 thì Mai  đành ngoảnh mặt rẽ hướng khác.

           Hồi Mai về 54 Trần Hưng Đạo, mình với Hải đã đến đây để khênh bàn ghế cho người yêu Mai đi lấy vợ. Mãi hơn 10h tối mới xong. Khi về thì chả biết chìa khóa nó rơi mất từ bao giờ, thế là mình cứ ì ạch bê đít xe con Phượng hoàng nữ nặng chình chịch để vừa dắt vừa nghỉ, bê chán lại cho lên vai vác. Về đến cửa ga Hàng Cỏ mới gặp được xích lô thì đã hợn 11h đêm rồi. Vừa cho xe cùng người ngồi lên xích lô thì gặp ngay xe CA đi tuần tra.. Bị tóm sống, giấy tờ thì chả đứa nào mang theo, mình thì quần sooc cởi trần trùng trục, mồ hôi mổ kê nhễ nhại, quệt ngang quệt dọc lên mặt trông nhem nhuốc bẩn thỉu như thằng bụi đời lang thang ấy. Nàng Hải cầm khăn mùi xoa để lau hộ mồ hôi thì nàng ấy chả biết mải nhặt lá bẻ hoa gì mà quệt khăn mùi xoa vào khẩu hiệu trên tường đâu đó toàn vết phấn đỏ phấn xanh thôi, thành ra mặt mình thêm sắc đỏ đen xanh tím tái lẫn lộn cứ như vừa rúc rào leo tường ăn trộm ấy. Bị các anh CA lôi ngay vào đồn 11 nằm ngay đầu ngã ba Lý Thường Kiệt - Nam Bộ để thẩm vấn. Khai đầy đủ chi tiết nơi ăn chốn ở cũng  như lý do tại sao phải cho xe lên xích lô..., khi nhắc đến tên vợ chồng bác Kế cô Cước ở dưới gác chú Đồn trưởng trực ban liền hỏi vặn, mình kể luôn một lèo từ hồi mình còn nhỏ bác Kế đi xe mô tô loại gì, đặc điểm khuôn mặt dáng người, giọng nói, tính tình ra sao... Sau khi chú ấy gọi điện cho bác Kế để xác minh  thì các chú ấy còn cho người mở khóa giúp mình mới may chứ. Đến khi vào bên trong rửa mặt mũi chân tay để ra về, đi qua gương soi kiểm tra chỉnh đốn quân phục, quân hiệu của đồn mới thấy mặt mũi mình kinh tởm và gớm ghiếc quá. Mình cứ thế đứng ngây người cười phá ra. Các chú ấy cũng cười theo. Rửa xong mặt mũi chân tay chào các chú thì lại được khen đẹp trai mới chết chứ. Mà Mình hồi đấy cũng đập giai thiệt chứ bộ.

Hồi đấy Toàn béo đập giai như thế này cơ mà, con nòi cháu giống mà bị nghi là ăn cắp thì có điên không chứ ?.
           Cả nhà thấy ảnh Bèo Toán chụp để làm hộ chiếu năm 1981 có đập giai không ?. Đấy là ảnh hộ chiếu với chứng mình thư thường khi chụp là rất xấu đấy nhé. Còn chữ viết thì vừa xong. Gần 20 năm nay quen gõ với ký tắt cho nhanh quen rồi nên cầm bút viết nó cứng nhắc vì vậy viết cũng xấu tệ. Được cái qua năm qua tháng thì chữ béo cũng không mấy thay đổi, biểu hiện của con người kiên định, chín chắn và rất chung tình đấy nhé. Dưới đây mới là chữ béo qua các thời kỳ.

Trang đầu tiên trong quyển Nhật Ký "Những ký ức tình yêu" mà Toàng béo viết cho Huệ trắng hồi mới sang Tiệp học ở Trung tâm trường tiếng Ceske Budejovice - CSSR năm 1981.

Đây là chữ béo viết trong cuốn Từ Điển Việt Nam - Ba Lan và Ba Lan - Việt Nam dày hơn 500 trang, khi ấy béo vừa tốt nghiệp chuyên ngành Hóa thực nghiệm Công nghiệp Thực phẩm và về làm việc tại Tổng hãng, rượu bia, nước hoa quả giải khát và đồ hộp thực phẩm lớn nhất của Tiệp tại Thành phố Brno (Thành phố lớn thứ 2 sau Thủ đô Praha của Tiệp) gặp và yêu nàng Jolanta Rogowska, nàng tặng cho cuốn Từ điển này và bắt béo học tiếng Ba Lan. Hai chữ ký của béo, một chữ tên Việt  dùng khi ở Việt Nam còn một chữ tên Tiệp dùng khi sinh sống tại Tiệp

Đây là 3 thứ chữ gồm chữ Ba Lan, chữ Anh và chữ Việt mà béo viết trong giờ giải lao ớ lớp Tiếng Anh trực tiếp do Hội đồng Anh mở tại Bộ Công thương số 2 Ngô Quyền tháng 6/1990. (Nội dung lá thư mà nàng Jola viết sau bức ảnh đi kèm lá thư gửi cho người yêu vào ngày mùng 3 tháng 5/1990, đúng sn nàng tròn 25 tuổi. Trước đấy thì béo gửi nàng truyện ngắn Hồi tưởng cũng đúng vào dịp sn lần thứ 25 của nàng.


Đây là bản thảo truyện ngắn "Tiếng thét của Chiến tranh" Toàn béo ngoáy vội đầu năm 1990. Mình từ trước đến nay viết lách điều gì ít khi phải nháp lắm, nghĩ và ghi nhớ trong đầu đến khi hứng là cầm bút khua một lèo, sau này thì gõ một lèo, tất cả các bài viết hay các comment trên Blog cũng đều gõ một lèo hết. Bản thảo này được viết trên giấy đánh máy không dòng kẻ đấy nhé mà những dòng chữ viết cũng không đến nỗi leo đồi lội ruộng, lên xuống thất thường.  Thế nên giấy vở ngày còn đi học của béo bao giờ cũng sạch đẹp ngay ngắn (Nói nhỏ từ hồi yêu Hải nên béo cũng lười chép bài trên lớp, vì Hải với Hạnh cũng thường hay chép hộ đổi công một việc gì đấy). Khi nào rỗi rãi hay hứng lên thì Béo sẽ trình tấu cho bà con nghe ngón đán vê Tremono trong bản Vũ khúc Tây ban nha hay là vừa tỉa tót, rải gam vừa ca nhạc Trịnh. Đập đàn từ năm 1990 tới giờ không biết tiếng đàn sẽ ra sa đây, chắc vẫn ổn thôi, vì mấy ngón tay vê vẫn dẻo như kẹo kéo  ấy mà, chả khác gì sóng biển.




Thứ Hai, 18 tháng 4, 2016

PHỤ NỮ SINH RA ĐỂ ĐƯỢC YÊU THƯƠNG.


Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

HỒI TƯỞNG

Pamiętaj, że na droga życia nie ma bilet powrotny !
Nie na rok, nic na dwa lęcie na zawsze Tobie.
Kto w sercu żyję, nie umrze.
Jeśli kochasz, tak nie zapomnisz...
Całuję Cię taki mocno, jaki Cię kocham !

Hãy nhớ rằng: Trên đường đời không có vé khứ hồi !
Trong một năm không bao giờ có hai mùa hè trở lại với anh.
Ai sống trong tim, người đó không chết…
Nếu anh yêu… thì anh sẽ không quên…
Yêu anh bao nhiêu, hôn anh bấy nhiêu !


 Jolanta Rogówská
 Břetislav Nguyen

                .....Cuộc sống êm ái và dễ chịu đôi khi là nhờ những phút giây hồi tưởng lại những tháng ngày qua.... 
             
                
Ngày 03-05/1990 Sinh nhật lần thứ 25 của Em.
                   Břetislav Nguyen viết cho Jolanta Rogówská - POLSKA.

    
             Tôi gặp em lần đầu tiên, khi ấy tôi là chàng sinh viên đã tốt nghiệp nay về thăm trường cũ và bạn bè tôi. Tôi với em, hai đứa đứng chờ thang máy đến sốt ruột. Em đứng đấy, quả là một thiên thần. Điều này, chính bạn bè tôi cùng mọi người quen biết sau này cũng phải ghen lên vì sự thực ấy. Một vẻ đẹp phương tây có bóng dáng thon thả nhẹ nhõm của phương đông. Gặp em lần đầu, tôi nghĩ em là cô gái Nga hay Ba lan gì đó. Nhưng đôi mắt quyến rũ đến tinh nghịch ấy của em như muốn nói với tôi rằng "Em là một cô gái Ba lan tuyệt vời". Chờ mãi mới có thang máy, tôi nhường em, nhưng vẫn hỏi :
               - Chào công nương ! Tôi có được hân hạnh đi cùng thang máy với công nương không ?
               - Chào anh ! xin mời anh !
               - Tôi là Břetislav Nguyen ! Thế còn công nương ?
     Em đưa tay bắt tay:
               - Cám ơn ! Tôi là Jolanta Rogówská !
     Tôi khẽ đón bàn tay ấy đưa lên rồi cúi đầu xuống nhẹ nhàng khẽ đặt lên năm đầu ngón tay ấy một nụ hôn và nói với em bằng tiếng Ba lan :
               -Rất hân hạnh ! Xin cảm ơn. Công nương đi du lịch à hay đi Brygada (Một kiểu lao động hè của sinh viên học sinh một số nước đông Âu) ?
     Em tỏ ra ngạc nhiên khi tôi nói chuyện với em bằng tiếng Ba lan :
                - Tôi đi brygada ! Anh biết tiếng Ba lan à ?
                - Cám ơn công nương ! Tôi biết không nhiều nhưng cũng đủ để trò chuyện.

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

AI LÀ TÁC GIẢ CỦA BÀI THƠ "HAI SẮC HOA TI GÔN" ?

Lượt người đọc: 215 lượt      
       
       Hôm qua bạn K.H comment bằng hai câu thơ được cho là của T.T.T.K. BL nhớ đến một bài viết cũ, nay post lại lên đây.


MƯỜI NĂM CHUYỆN TỐ HOÀNG VÀ TTKH LÀ AI ? 
14:17 20 thg 6 2012

     ...Hồi năm 1978 trong một lần về Quân chủng Phòng không không quân lấy tư liệu để viết diễn văn cho lễ tuyên thệ Đoàn Trường sơn ( E591) Anh hùng ở Hải phòng tôi có đến nhà cậu bạn tôi chơi. Đêm hôm ấy Hà nội se lạnh trong mưa. Lũ chúng tôi ngồi buồn trên căn gác nhỏ nơi phố cổ. Tụi nó bắt tôi đọc thơ. Ôm đàn tôi đọc "Một trời quan tái" rồi "Viếng hồn trinh nữ" của Nguyễn Bính. Nhưng đến khi đọc xong " Hai sắc hoa Ti gôn" thì thật bất ngờ, bà nội cậu bạn tôi bước vào cất tiếng khen rồi hỏi tôi :" Cháu có biết Trần Tố Khánh là ai không ?". Tôi liền kể những gì mà tôi biết về Tố của Hoàng, cùng những giai thoại về Thâm Tâm và Tố Khánh. Bà liền kéo tôi xuống gác. Bà bảo: " Bà dân gốc thành Nam (Nam định), bà hơn Vũ Hoàng Chương và Nguyễn Bính 2 tuổi..." kể xong, bà bảo: "Cháu ở Kim liên thì nên tìm đến nhà thơ Trinh Đường, em kết nghĩa NB, cậu ấy ở khu Trung tự."...

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

NHỮNG BỨC TRANH TUYỆT VỜI

Lượng người dọc: 218 lượt.

Những bức tranh tuyệt vời
              CỦA DANH HỌA PINO DAENI (*)

       Những bức tranh vẽ đúng nghĩa của nó phải là như thật nhưng đẹp hơn thật. Đó  chính là tiêu chí và mục đích của hội họa và nghệ thuật nói chung . Những bức tranh dưới đây cho ta thấy điều đó. Những bức tranh này được lưu hành tự do trên mạng internet, xin mạn phép  lưu lại và chia sẻ cùng bạn đọc . Lưu ý sử dụng chuột  để phóng to và làm rõ hơn hình ảnh.

      (*)Danh họa Pino Daeni
- là một nghệ sĩ người Ý, được đào tạo tại Viện Nghệ thuật của Bari, sau đó tiếp tục học tại Học viện Milan của Brera, chuyên vẽ tranh mà chất liệu chủ yếu là sơn dầu. Bằng nghệ thuật hội họa, ông muốn gởi gắm tâm tư tình cảm của mình vào những bức tranh sơn dầu mà ông gợi cho người xem cảm giác ấm áp, nỗi nhớ, tình yêu... sâu lắng! Pino với sự nhạy cảm và tinh tế đã nắm bắt từng động tác và biểu hiện của các nhân vật trong từng tác phẩm tạo nên những hình ảnh hết sức có hồn và sống động. Ông chuyên vẽ em bé, ảnh khỏa thân và vẽ nghiên cứu! Pino Daeni là một nghệ sĩ thành công và nổi tiếng trên quê hương của mình, và cả thế giới... Đó là lý do tại sao tranh của nghệ sĩ Pino được sưu tầm và tìm kiếm khắp nơi trên thế giới!   L.P. mời các bạn cùng chiêm ngưỡng một vài tác phẩm của ông dưới đây: