Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

XIN CÒN GỌI TÊN NHAU💝

      Bài thơ này anh viết vào năm dịch. Hôm qua Hà hỏi "Mình viết cho ai mà không để tên thế này!?". Anh tặc lưỡi "Gõ vu vơ ấy mà". Một cái vu vơ nhớ dài 5 năm lận, nói vu vơ ai mà tin chứ...???🥰

💝

     Năm năm nỗi nhớ lần khân

Cứ ao ước được một lần gặp em...

Thời gian gió thoảng qua thềm

Hoa rơi lá rụng từng đêm mỏi mòn...

*

     Năm năm, em nhớ ta không...!?

Câu thơ năm cũ còn nồng mầu son...!?

Má đào nhuộm buổi hoàng hôn

Tóc mây rụng xuống nỗi buồn đầy lên...

*

     Năm năm những nhớ cùng quên

Niềm riêng khắc khoải gọi tên một người

Sen xa hồ có còn tươi...!?

Ta xa người, đến nụ cười cũng đau...

*

     Bao giờ thì gặp được nhau

Để câu thơ  bớt nhuộm màu tương tư...

💝 

     Khúc "Xin còn gọi tên nhau" nghêu ngao năm dịch. Thu trực tiếp ở phòng khách đấy ạ.

💝





Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

NĂM MỚI HÃY CÙNG NHAU TƯƠI VUI và HẠNH PHÚC💝

 

      Năm mới Hà kính chúc các anh chị trên Blogspot luôn mạnh khỏe, đầy may mắn cùng thành công trong sự nghiệp cũng như đường đời, luôn tràn ngập niềm vui hạnh phúc bên gia đình cùng những người thân.

      Năm mới, Chúc mình, chúc Đời, chúc nhà nhà, chúc người người nguyên một năm tới nhiều Niềm vui, Nụ cười đến trong ánh mắt, khoé môi để trao nhau những chân thành, thương yêu, thấu cảm và nâng đỡ...!

      Biết ơn và lòng chân thành là điều kiện Tiên quyết với con người để sống tốt bên cạnh Yêu thương bằng Trí tuệ ! 

     Cảm ơn Tạo hoá, Cảm ơn Đời và Đạo làm Người, cảm ơn Tình người đến từ muôn nơi, Gia đình, Công việc, Xã hội... Cảm ơn sự Tử tế đã được nhận và trao, cảm ơn những Bài học hay - dở và cảm ơn cả chính mình đã đi qua những điều nặng nề để cuối cùng là những NỤ CƯỜI của yêu thương thôi. 

     Thương yêu Mình yêu Người, yêu Đời năm mới - 


HAPPY NEW YEAR 2026.

     Vật chất hay tiền bạc chỉ là một phần của hạnh phúc. Nền tảng cho sự bền lâu của hạnh phúc là năng lượng sống tích cực và sự tươi trẻ mà hai kẻ đồng hành động viên nhau, mang đến cho nhau.

     Đêm Party đặc biệt tiễn năm cũ đón năm mới chỉ dành cho nhóm bạn 50 trở lên. 

      Cảm ơn Ông xã cho Hà sự tươi trẻ này (Ông xã Hà khiêu vũ cổ điển đẹp lắm. Hồi mới về nước những sàn cổ điển đình đám trong các khách sạn lớn đều biết đến Chàng).

    

     Về nhà Hà lại mộc mạc trong phòng thu dzư lày đây.

     Đời cần phải biết yêu và yêu từng phút giây hiện có cùng những gì ta có thể yêu...!

     Hà yêu những người quanh mình và yêu cuộc sống này💝


💝




Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

TA với VÔ THƯỜNG.

      Hôm nay Hà copy bài viết của anh béo trên mạng WordPress.com thay lời kết năm cũ hướng tới năm mới

💝

    Đời người vô thường, chỉ yêu thương còn lại với mỗi người.

Tb nghĩ ngắn.

✍️

       Ai cũng bảo Nhân sinh vô thường, đúng thế. Đời vô thường là điều hiển nhiên. Nhưng hiểu lẽ vô thường để học cách sống an yên hơn, biết trân quý nhau hơn, yêu thương sâu hơn, và bớt trách móc cuộc đời hơn...thì tùy vào sự lĩnh hội của từng người.

     Vô thường trong ta và ta cũng vô thường. Vậy thì nặng mang những chấp niệm tham sân si không thuộc về mình để làm gì!?

   Vô thường không phải triết lý xa xôi của nhà Phật, đó là sự thật giản dị của từng hơi thở, từng cuộc gặp gỡ, từng lần ta ngoái nhìn lại ngày hôm qua và chợt nhận ra mọi thứ đã khác.

     Mỗi người đều có khoảnh khắc đầu tiên chạm vào vô thường. Có thể là giây phút nhìn thấy mái tóc của mẹ bạc thêm một sợi. Có thể là ngày ta nhận tin một người bạn cũ rời khỏi thế giới này quá sớm. Hoặc bên ngoài trời, một cơn mưa bất chợt làm buổi chiều đổi sắc, khiến ta hiểu rằng thứ tưởng bền vững cũng chỉ là tạm thời. Vô thường vẫn luôn ở đó, chỉ là ta hiếm khi dừng lại đủ lâu để nhận ra.

      Cái khổ của con người nằm ở chỗ ta cứ tưởng mọi thứ sẽ mãi như cũ: người thương sẽ luôn ở đó, tuổi trẻ sẽ còn dài, sức khỏe lúc nào cũng dồi dào, cơ hội sẽ chờ đợi ta. Ta giận nhau, hờn nhau, tổn thương nhau… như thể còn dư thừa thời gian để sửa chữa. Nhưng vô thường nhắc rằng không có gì bảo đảm cho ngày mai. Một cái nắm tay hôm nay, một lời xin lỗi kịp lúc, một cuộc gọi hỏi thăm… đôi khi là điều cuối cùng ta có thể làm cho nhau.

      Khi nhìn sâu vào bản chất vô thường, ta sẽ bớt đòi hỏi cuộc đời phải thuận ý mình. Ta biết rằng những điều bất như ý – thất bại, mất mát, sinh lão bệnh tử – cũng là một phần tất yếu của vòng đời. Không có gì “tại sao lại là tôi?”, chỉ có “tới lúc nó phải đến”. Nhận ra vậy không khiến nỗi đau biến mất, nhưng nó giúp ta nhẹ nhàng hơn với chính mình. Ta không còn phải vật lộn chống lại những điều không thể thay đổi, mà biết cách bước qua, như nước chảy qua khe đá.

     Hiểu vô thường cũng giúp ta bớt đi sự nắm giữ. Thứ làm ta khổ phần lớn không phải vì mất, mà vì ta cố giữ những điều vốn không thể giữ. Sắc đẹp, tiền tài, danh vọng, vị trí… tất cả đều tạm. Khi biết chúng tạm, ta sẽ sống trọn vẹn hơn trong hiện tại, thay vì dồn hết tâm sức cho những cuộc chạy đua vô nghĩa. Khi biết người bên cạnh ta cũng tạm, ta sẽ thương họ nhiều hơn, kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn. Ta thôi mong họ “không đổi thay”, mà học cách đi cùng họ qua từng đổi thay ấy.

     Có người hỏi Tb: “Nếu mọi thứ đều vô thường, vậy còn gì để bám vào...!?”. Nhưng vô thường không lấy đi điểm tựa của ta, mà giúp ta tìm lại đúng điểm tựa. Điểm tựa không nằm ở thứ bên ngoài, mà ở bên trong – trong khả năng thích ứng, trong lòng từ bi, trong sự tĩnh lặng mà ta rèn luyện được qua mỗi lần biến động. Thứ bền vững nhất lại chính là khả năng đứng dậy của ta sau những đổi thay.

     Và có lẽ, điều đẹp nhất mà vô thường mang lại chính là lòng biết ơn và sự yêu thương. Khi biết mọi thứ không kéo dài, ta trân trọng từng buổi sáng còn khỏe mạnh, từng bữa cơm còn đủ người, từng cái ôm còn kịp trao. Ta thôi coi tình cảm là thứ hiển nhiên. Ta sống sâu hơn, chậm hơn, chân thành hơn, yêu thương sâu hơn vì biết không gì lặp lại lần thứ hai.

     Sống cùng vô thường không phải là chạy trốn nó, mà là mỉm cười với nó. Là biết rằng đời biến đổi, nhưng ta cũng có thể đổi thay theo hướng đẹp hơn. Là hiểu rằng càng ý thức vô thường, ta càng biết thương – thương mình vì những vấp ngã, thương người vì ai cũng đang chật vật giữa những đổi thay của riêng họ.

      Vô thường không làm cuộc đời tối tăm hơn. Ngược lại, nó khiến từng khoảnh khắc trở nên quý giá. Khi ta nhìn cuộc sống bằng đôi mắt hiểu lẽ của vô thường, ta tự nhiên sống an yên hơn, nhẹ nhàng hơn, và yêu thương rộng mở hơn. Bởi vì ta hiểu: chỉ có những gì ta sống thật lòng hôm nay mới là điều ở lại, ngay cả khi mọi thứ quanh ta không ngừng đổi thay. 

✍️