Thứ Ba, 7 tháng 10, 2025

MÙA THU CHO EM.

     (Bài lên khung, đặt lịch tự động đăng. Xin lỗi Ngọc và cả nhà, mình đang ở trung tâm Lhasa thủ phủ Tây Tạng TQ).

✍️

       Paris mùa thu lúc nào cũng đẹp dù bất kể là ngày hay đêm. Mưa thu ở Paris cũng lách tách khêu gợi chứ không ủ ê rầu rĩ như mưa thu quê nhà. Xem lại những cảnh quay ở Paris mà chạnh lòng với thu nên viết thôi. 

     Hồn người như con suối, càng tuôn trào thì nước đầu nguồn càng trong. Hồn thơ cũng vậy càng gợi mở thì càng trong vắt yêu thương.

    Tự dưng mà bắt Tb làm thơ thì mình chịu chết. Nhưng nhắc tên một Người là nhớ Thơ, nhớ Người và gõ một lèo vậy thôi.

     Bỗng dưng lại nhớ Người dưng

Người tôi mơ tưởng chưa từng gặp nhau...

Chỉ là con chữ qua cầu

Mà sao sóng nhớ cầu âu xô lòng...

...

Là vậy đó. 

Chỉ là thơ thôi.

✍️💖✍️

     Thu về rồi, Em nhớ không...!?

Từ trong sâu thẳm, tôi mong Em về

Mười năm nắng ngả cơn mê

Tóc pha sương muối, Em về... không tôi...

*

     Tháng năm đã tắt môi cười

Em chờ gì nữa...!?... Hỡi Người tôi mong...

Mười hai bến nước đục trong 

Vì Người, tôi nguyện làm chồng heo may...

*

     Lá vàng cầm ở trên tay

Ru Em câu hát ngón gầy đàn xưa

Thơ Người viết, tặng ai chưa...!?

Đừng đem câu hứa, dối lừa chiêm bao...

*

     Tháng năm trở giấc xanh xao

Mùa thu ấy... Có lẽ nào Em quên...!?

✍️💖✍️

      Tặng Ngọc_Miền nhớ khúc Mùa Thu cho Em của Ngô Thụy Miên💖.

✍️💖✍️


       



10 nhận xét:

  1. Em gửi về anh một chút mùa thu
    Vàng lấp lánh trong chiều nay đẹp nắng
    Để anh nhớ..mùa thu nào xa lắm
    Nắng thu vàng trên mái tóc ai xanh

    Em gửi về anh một chút gió mong manh
    Gió e ấp vờn bay tà áo trắng
    Để anh nhớ..chiều xưa bến vắng
    Vành nón nghiêng che áo trắng học trò

    Em gửi về anh mầu hoa cúc tuổi thơ
    Nở vàng thắm bên vườn xưa lặng lẽ
    Để anh nhớ thu ngọt ngào đến thế
    Nhớ cúc xưa vàng trong gió heo may..

    Em gửi vào bâng khuâng nhớ chiều nay
    Chút thầm lặng của mùa thu Hà Nội
    Gửi hoa sữa nồng nàn vào chiều xưa vời vợi
    Ở nơi nào..anh có nhớ mùa xưa...
    Em nhận rồi anh nhé! Vâng, em hiểu, ''chỉ là thơ thôi!'' Cảm ơn bài thơ và khúc Mùa Thu rất dịu dàng. Thu HN đang độ chín, em cũng gửi anh một chút mùa thu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tuyệt vời! Anh sẽ lên một tút riêng cho khúc hoạ này Ngọc nhé !?
      Giờ anh nói cùng Em đây:

      Tàn thu rồi quên thắp lửa vuông chiều
      Cay mắt nắng những điều chưa kịp nói
      Ai phơi mộng đưa nhau về cánh khói
      Gót tình si lạc lối giữa trời quên...
      *
      Vội yêu Em ta chưa kịp đặt tên
      Môi lá thắm run lên từng cơn khát
      Duyên tiền kiếp và câu thơ mặn chát
      Mắc nợ lòng danh phận trả cho Em...
      *
      Bán linh hồn chuộc những lỗi nhớ quên
      Tu cho cạn cặp môi điên buốt máu
      Trong đáy mắt cuộc tình ta nương náu
      Trái tim giờ đau đáu gọi tên Em...
      *
      Lầu Ông Hoàng trăng ngả bóng giai nhân
      Soi nỗi nhớ chưa một lần quên thức
      Nghe hơi thở trong từng cơn rạo rực
      Chỉ Em thôi... rưng rức mảnh hồn ta...
      *
      Buổi tàn thu nhìn lá úa xót xa
      Nghe mùa rụng trong ta vàng nỗi nhớ
      Lời thề hẹn và câu thơ dang dở
      Người xưa ơi... trăng một nửa chưa tròn...
      ✍️
      ...Khi thời gian qua đi thì tiền tài danh vọng và cả sắc đẹp sẽ biến mất... chỉ còn lại yêu thương là mãi mãi.
      Tình bạn cần sự chân thành. Tình yêu cần duyên phận... Tình Thơ cần cả tình bạn lẫn tình yêu và còn thêm cả một cơn nghiện.
      Đời là những dòng chảy vô thường, việc đi qua đời nhau cũng là một lẽ thường.
      Thơ không như thế... Thơ đi qua đời nhau không phải là thơ. Bởi thật lòng yêu thơ thì có nghĩa bạn đã bán linh hồn cho Thơ rồi và bạn trở thành con nghiện không bao giờ cai nổi trừ khi con chữ trong thơ biến mất vĩnh viễn... Khi ấy loài người cũng biến mất.
      Thơ không đi qua đời nhau bởi trong thơ có những ngôn từ gây nghiện.
      Người ta chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của người trong cuộc, khi đã yêu thơ thật lòng thì con nghiện sẵn sàng bán cả linh hồn mình để gìn giữ, để bảo vệ, để nâng niu câu thơ ấy như một báu vật.
      Và còn vì yêu thương đâu dễ gạt bỏ...
      Nếu sống mà không biết yêu cái đẹp trong từng con chữ của thi ca thì Tb chỉ còn là một cái xác sống với linh hồn chết.
      Có vậy thôi...!🥰
      Hãy an yên tự tại và thật hạnh phúc, Ngọc nhé💖 Nhớ Em💖
      Anh vẫn đang ở Jokhang Temple trung tâm Lhasa Tây Tạng trời trong veo, nắng đẹp miên man.

      Xóa
  2. Thơ hay quá! Thích nhất hai câu thơ này anh Nguyễn ạ
    Mười hai bến nước đục trong
    Vì Người, tôi nguyện làm chồng heo may...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn đã ghé thăm và khen tặng, mình cũng thích ý thơ ấy bạn à.
      Mến chúc bạn sk, an khang và hạnh phúc.

      Xóa
  3. Lâu lâu mới gặp người giống mình. Có lẽ giống chút lãng đãng ''nhắc tên một Người là nhớ Thơ, nhớ Người..'' Chỉ khác là mình chỉ nhớ thôi, không làm thơ được như chủ nhà!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ơ thế mà Vk Tb bảo Tb "Chả giống ai..." 🥰
      Cảm ơn anh đã ghé thăm. Thơ phú gì đâu anh. Tb nghĩ gì thì gõ vậy thôi anh à.
      Mến chúc anh sk, an khang và hạnh phúc.

      Xóa
  4. Bài thơ lục bát thật hay nhưng có điều gì đó thầm lặng như nỗi niềm khó nói!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói gì nữa khi mà "Viết nghìn câu chưa tròn một chữ NHỚ...!" Là vậy đấy bạn hiền à. Trong đó có cả nỗi nhớ bạn mình đấy Chiến à.
      Cảm ơn bạn thật nhiều. Thanh an và hạnh phúc bạn nhé.

      Xóa
  5. Những bài thơ thu xao lòng! nhưng bài hát của Ngô Thụy Miên còn xao lòng hơn! lại đến lượt mình gato rùi đây Ngọc ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi, anh viết lung tung thế mà em cũng gato á!? Thế thì em phải bắt đền bạn em thôi, tại con chữ của bạn em dẫn dụ anh đấy.
      Anh vẫn đang lang thang. Khi nào về anh hát em nghe nhé. "Mùa hoa sữa về....thơm bàn tay nhỏ ...tôi đang nhớ em.... Sẽ có một ngày...." Híc🥰
      Luôn thanh an và hạnh phúc em nhé🌹

      Xóa

Nhà nghèo chỉ có Thơ Nhạc Ảnh. Cảm ơn các bạn đã ghé thăm và chia sẻ. Xin trân trọng🥰.