Đây là một câu chuyện có thật. Tiễn đưa thanh mai trúc mã, mối tình đầu dài 17 năm... về nhà chồng.
... ...
✍️
Viết trong ngày Người ta đi lấy chồng - 1990.
Ngày em đi lấy chồng
Tôi lặng lẽ về cưới một mùa đông
Hoa cô dâu là mầu tim tang chế
Tiệc rượu nồng hoang phế một mình tôi
Xe đưa đón là trời heo may gió
Một người câm ú ớ nghẹn trong lòng...
Ngày em đi lấy chồng
Sợ trời mưa nên tôi đâu dám khóc
Như chiếc bóng mang hồn câm tiễn bóng
Đưa em tới cửa nhà chồng
Tôi về chết hẳn một con tim...
Ngày chia tay
Tôi như cánh nhạn bay
Bỏ lại sau lưng một chiều thu sót nắng
Trốn tránh một mùa đông hoang lạnh
Bỏ lời ru
Ôm trống vắng vào tim
Theo xác lá tôi tìm về hiu quạnh
Con dế buồn ngân khúc hát biệt ly…
Xin em đừng khóc Vu quy...
Ngày tiễn em đi…
Tôi còn gì mà đưa tiễn
Cuộc tình mình như đôi cánh thiên di
Em đi đi… đi về nơi êm ấm…
Tôi còn em.. một nấm mộ… chôn tôi…
Đêm nay nữa
Và rồi đêm mai nữa…
Sống sao đây
Với nửa kiếp không tình…
Đêm gió ngược giật mình nghe lá rụng
Ngỡ em về…
Đêm lại rụng… mình tôi…
✍️
Quà mừng là hơn 500 bức ảnh cùng một cuốn băng dài gần 120' từ ăn hỏi tới đưa đón dâu.
*
Xin em đừng khóc vu quy.
Xe Hải Âu mình mượn của Cty Bâch hoá Hà Nội 45 Hàng Bồ. Xe Renault 21 (Loại xịn lúc bấy giờ) mình mượn của Lãnh đạo Tổng Cty TM Hà nội 19-21 Bích Câu HN.
✍️ Video được quay bằng máy Sony Handycam CCD TRV87 sử dụng băng Hi8 cho chất lượng ghi hình ảnh cao hơn nhiều so với băng từ 8mm. Với khả năng Zoom kỹ thuật 360× và Zoom quang học 20× cho hình ảnh chất lượng nhất, thêm vào đó màn hình LCD mầu 2,5 inch xịn xò nhất lúc bấy giờ.
✍️
Nỗi đau từ rất xa rồi mà đọc lại vẫn thấy lạnh buốt từng con chữ! Mà anh cũng lạ thật! Với tâm trạng như vậy mà vẫn cầm được máy ghi hình từ ăn hỏi đến đưa dâu! Lại còn thuê cả xe đưa nàng về với người ta nữa chứ! Em bó tay không hiểu nổi luôn!
Trả lờiXóaLúc ấy đau đến mất hồn có nghĩ được gì đâu. Cứ lo và làm trong vô thức thôi. Sau này nghĩ lại cứ cười thầm " Sao mình lại hâm thế nhỉ?".
XóaVới lại mấy chục năm chung một căn hộ 2 phòng, chung ca nước đánh răng buổi sáng, chung lửa bữa cơm chiều... Ba Má tập kết, được mấy năm thì Bà về Năm chiến đấu. Dì hai với dì út lớn lên con chả biết mặt Ba.... Mấy chục năm sơ tán, nặng nhọc đều dựa vào bên này hết... Nên hai nhà như ruột thịt ấy mà. Bà Cụ nhà anh khuyên "Việc này con phải lo cho tròn nghĩa tình. Sau này mới thanh thản, không hối tiếc".
Em nghỉ hè chưa!? Có định xê dịch lãng du đâu đó không!?.
Luôn tươi trẻ và thật đầm ấm hạnh phúc cùng gia đình Em nhé. Cuối tuần tụi anh bây Canada đây. Sẽ mất tích vài tháng.
Em nghỉ rồi anh à. Dạo này cháu bé sang bà ngoại, nên thỉnh thoảng cũng lang thang đây đó chút ít!
XóaAnh lại sắp mất tích à! Vậy là yên tâm về sức khỏe rồi anh nhỉ! Đi thật nhiều và vui thật nhiều anh nhé!
Từ những năm 90 mà lo được chu đáo hoành tráng thế này! Phục anh quá anh Nguyễn ạ!
Trả lờiXóaChào bạn hiền. Cũng nở mày nở mặt với cư dân Kim Liên dạo đó bạn à. Nhưng với mình thì cũng chả to tát gì. Xe cộ cùng đội bê tráp toàn nhân viên chỗ Bà Cụ nhà mình. Đội xích lô lọng vàng thì trao đổi bằng hợp đồng đối tác... Phim ảnh thì nhà trồng được. Khăn tráp cau trầu thì toàn chỗ thân quen chả tốn là bao... Tốn mỗi tiền lì xì khi vào cửa. (Nhà gái chả khá giả gì. Nhà trai còn nghèo hơn cả nghèo. Chỉ vì giữ thể diện cho Nhà gái và thương bạn ấy mà minh lo thôi).
XóaCảm ơn bạn hiền nhiều. Có kế hoạch gì để ăn ngủ cùng bóng đá mùa World Cup chưa bạn!?.
Luôn giữ gìn sức khỏe, thảnh thơi viên mạn và hạnh phúc bạn nhé.