✍️🍁✍️
Mình yêu mùa Thu trước khi yêu Một Người. Cũng không hiểu vì sao hai đứa cứ lẳng lặng đi về hai phía... Khi Nàng ấy khóa trang, mình có bài thơ nhưng Nàng ấy không cho đăng... Hơn 10 năm rồi, cố tri ơi...
Mình hay mượn câu "Các Cụ thường nói..." Hay đâu Các Cụ toàn nói phét...
Này nhé, hồi vỡ lòng sách dậy: "Bố Tí làm công nhân khuân vác ở bến cảng Sáu Kho, vừa làm vừa ca hát thật là vui"... Về nhà, mình nằng nặc đòi Bố chở đi xem "công nhân khuân vác vừa làm vừa ca hát thật là vui". Bố mình liền lấy con xe xít đờ ca đưa mình xuống cảng Phà Đen. Mình thấy một nhóm người lực lưỡng, mặt mày đỏ gay cõng những bao hàng to gấp mấy lần người, đi trên tấm ván bé tẹo lắc lư để vào bờ... Họ cáu gắt chửi nhau loạn xạ. Mình hỏi họ là ai thế. Bố mình giải thích: Cửu vạn đấy, công nhân khuân vác đấy...
Thì ra bọn vỡ lòng chúng mình bị lừa. Vác món hàng nặng è cổ, đi chỉ chực ngã...lại còn "ca hát thật là vui" nữa chứ...
Lớp 4 học "Đất nước ta rừng vàng biển bạc, đồng ruộng phì nhiêu đủ bốn mùa hoa trái"... Đói vãn kiếp với khoai sắn, quần áo thì gia truyền thì rừng vàng biển bạc nỗi gì....
Lớp 7 học Chính trị về 3 cuộc Cách mạng có câu: "Ưu tiên phát triển Công nghiệp Nặng trên cơ sở phát triển Công nghiệp Nhẹ và Nông nghiệp một cách hợp lý"... Nhỏ như cái cuốc, cái xẻng còn phải nhập từ Trung Quốc với Liên Xô... Thì phát triển Công nghiệp Nặng kiểu gì !? Lấy tay không để cán sắt thép à... Lấy mồm thổi lửa lò cao à..!?
Càng ngẫm càng thấy Các Cụ toàn nói phét. Này nhé:
Giời làm gì có dụng cụ đi tiểu mà các Cụ bảo "Cong như buồi giời".
Các Cụ bảo "Lạnh như nòn ma"... Ma có chỗ để trẻ sơ sinh chui ra thật á!?...
Bụt trên Chùa toàn ngồi, ai sờ được mông bụt mà các cụ bảo "Nhẵn như đít bụt"...
Lại còn Ông Táo không mặc quần đùi mà dám cưỡi cá chép lâu năm lên thiên đình... Hoá ra "Cái ấy" của Ông Táo mới là cái bền và dai nhất. Vây lưng cá chép sắc nhọn như thế mà Ông Táo cứ vô tư cưỡi lên. Khiếp. Em chả dại, nhỡ cưỡi lên về Vk mất dùng thì toi...😂🤣😂
... Nhưng mình thấy có một câu Các Cụ nói: (Tb không dám phán vì Vk đứng sau lưng🥰):
"Tre cong ba đốt đã già
Em cong hai vú vẫn là măng non"...
Tb có Vk rồi nên nhường câu này cho các bạn🥰
😂
Giờ là câu chuyện Khen cho mày chết của Tb, chuyện hồi còn ở Vn:
Chỗ mình có anh già mới tập chơi tennis. Chơi thì kém, thiếu kỹ thuật cơ bản nhưng lại thích được khen. Ra sân là chen ngang. Anh em cũng nể bác già nên nhường chỗ, nhưng vẫn ấm ức. Mình bảo với các cậu: “Để tao…”
Mình liên tục cổ vũ và khen lão: “Bác già rồi thế mà những cú smash (úp vợt đập bóng thật mạnh) của bác vẫn tuyệt vời. Chính ra bác mà bật nhảy để đập thì còn tuyệt hơn nữa". Thành ra có những cú không cần nhảy, lão vẫn bật nhảy. Hôm đấy mình cố tình vớt bóng thật cao cho lão. Y như rằng lão bật lên hết cỡ. Đến khi tiếp đất thấy lão ôm cổ chân kêu làng nước (Người cứng như que củi, không thả lỏng cổ chân và bàn chân khi tiếp đất nó đừng thế à). Mấy hôm sau thấy lão ngồi xe lăn ra sân, mình bảo: “Các cậu nhường bác già vào chơi đi”. Mặt nhăn nhó lão than thở: “Lật bố cổ chân rồi còn đâu. 3 tháng nữa may ra mới khỏi”. Sau vụ này thấy lão chuyển sân khác.
Ở Sở nọ, đội hình người ta đều sếp hàng theo vị trí của mình. Có một tay thấy thủ trưởng khen mình thế là hống lên bỏ vị trí, thò tay việc nọ, làm việc kia để lấy lời khen. Qủa thật là hắn liên tục được khen. Sang năm Sở tuýt còi các chú về vị trí ban đầu để chuẩn bị bầu bán. Cha kia quay về thì mất bố nó chỗ đứng rồi. Bầu bán xong hắn ra rìa. Suốt khóa ấy hắn thành thằng đầu sai lấp chỗ trống làm đủ thứ việc không đâu vào đâu. Cuối khóa hắn nghiêm chỉnh xếp hàng nhưng vẫn đứng sau vị trí người khác. So tuổi cơ cấu thì hỏng rồi, hết cơ hội, hắn đành xin hưu non.
Ngẫm ở đời thích được khen để tưởng ta đây giỏi hơn người thì chỉ tổ thiệt thân hay làm con rối mà thôi. Những kiểu khen này người ta bảo rằng “Khen cho mày chết”.
Dân gian có một câu chuyện rất hay như sau:
Vợ nhà kia vốn dĩ rất vụng nhưng lại thích được khen. Hôm đấy ông chồng đang nhào bột nếp dưới bếp thì nhà có khách. Chồng lên tiếp và giữ bạn ở lại ăn món bánh nếp. Vợ vụng loay hoay nhào bột đến dai nhách mà chẳng biết làm bánh gì. Chồng với khách trên nhà chuyện đến mấy vòng, quanh cả thế giới mà vẫn chưa thấy vợ bưng mâm lên. Chồng tức lắm. Mặt đâm lê định xuống bếp thì nghe giọng vợ với lên hỏi: “Mình ơi…. Nặn cái gì đơi… ?”. Chồng hết nhịn nổi, liền sẵng giọng: “Nặn cái con củ cặc này này !!!”. Qúa trưa vợ bê lên một mâm toàn những cặc chổng ngược chổng xuôi, cái đen sì, cái nhôm nhoam chỗ vàng chỗ sẫm, cái tơ hơ trắng. Thấy bữa ăn nặng nề quá, ông khách liền khen: “Chị nhà khéo tay ghê nhỉ, nặn quá chuẩn luôn…”. Chị vợ thích quá liền nứng lên ra điều tiếc: “Đấy là iem không có thời gian đấy bác ạ. Chứ có thời gian là iem còn thông cả lỗ đái nữa cơ đới”…
Đấy, khen cho mày chết đấy.
✍️
Mình với anh Quang sn sát ngày nhau đều vào tháng 10 nhưng cách 10 năm. Mấy năm sơ tán đợt đầu nhà mình, nhà anh Quang, nhà chị Mai Hương (Nhà thơ Thảo Phương sau này), anh Đồng Tiến_em ruột chị Mai Hương... cùng một số gia đình nhà giáo trí thức văn nghệ sĩ gạo cội khác ở sát nhau cùng một chân đồi bạch đàn ở Đoan Hùng_PhúThọ... Mình đã muốn viết gì đó về Âm nhạc của "Gã tốn Đàn bà" "kẻ bán Hà Nội"...(Lời ĐD Lê Hoàng).
Dự tháng Mười mới ra bài. Nhưng qua nhà Ngọc_Miền nhớ gặp tứ thơ khắc khoải hoài niệm một mùa thu của xa xôi. Một mùa thu lá rơi như gọi người đi mãi chẳng trở về....
Chạm vào thu, chạm vào vùng ký ức trong tim. Nỗi nhớ bật dậy gõ vội đôi dòng tặng Ngọc và kể Ngọc nghe chuyện Ns Phú Quang "bán Hà Nội" rồi mua lại một Hà Nội khác cho riêng mình...
Tb như một lời đã hứa, viết cho Ngọc và hát cho Ngọc về mùa thu và Hà Nội....💖
✍️🍁✍️
Cảm ơn Em đã không bỏ quên anh
Gieo nỗi nhớ câu thơ xanh vạt nắng
Nghe khúc hát trong đêm hoài xa vắng
"Lá trút rơi nhiều...
Đâu phải bởi mùa thu...."...🍁
✍️
Xin một lần "Đêm Hà Nội... lặng im..."
Nghe giông bão lần tìm về quá khứ
Thơ dịu thế, làm sao ta dám lỡ
Cám ơn một lần...
Cho ta được yêu Em...!
✍️
Cám ơn câu thơ vá lại niềm tin
Từ những lỗi lầm của một thời cơ nhỡ
Cám ơn Em, một lần và tất cả
Cho ta hồi hồi sinh... dòng nhớ viết tên Em...
*
Cảm ơn Em với con chữ dịu êm
Đổ vạt nắng lên thu mềm môi nhớ
Để ta gọi "Em ơi, Hà Nội phố..."
Trái Tương tư đã chín đỏ trong tim...💖
Cám ơn ngày tháng nhẫn nại đi tìm
Một Miền nhớ và nỗi buồn giấu kín
Cảm ơn câu thơ đã cho ta bàn tay vịn
Cảm ơn Người...đã hiện hữu để ta yêu...!💖
Viết và hát cho Em có nhiêu thôi. Luôn mong Em an yên và hạnh phúc💖
***
Tháng 9.2016 mình tụ tập chiến hữu chí cốt bàn chuyện tương lai rai... Không dám mời anh Quang. Vì lúc đấy anh bị tiểu đường kèm tỉ thứ bệnh nên việc nhậu phải kiêng khem...(Có mà kiêng... hút thuốc ngạt cả hàng xóm🥰). Nửa đêm Bạn gái mình lên tút:
"Các anh chị ấy xấp xỉ 70t rồi mà hát vẫn hay như thế. Bởi vì những giai điệu này thuộc về thế hệ của họ, thế hệ "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" với "Tiếng hát át tiếng bom"...
.... ...
Những clip độc dzư lày chỉ có Tb nhà Mị mí có...híc🥰😂🥰. Thật.
Tháng 9.2016 Bạn Tb nhà Mị gặp mặt một số bạn học ở Quân Khu Nam Đồng cùng học sinh Trường Trỗi (Trường con em miền Nam) cùng Bình canh, nguyên PCT Ninh Bình (Tác giả cuốn Quân khu Nam Đồng) và D. hội, bạn con chấy với Bình canh. D. Hội là anh ruột cô em dâu anh Tb. Cha này nói tục gấp 99 lần tục, nhưng mà là tục duyên, D. Hội nói chuyện duyên lắm, chân dài rồng rắn theo hắn từ Sài Gòn ra Hà Nội, thậm chí từ Úc về VN. (Mị chưa bao h nghe thấy Tb văng tục, cùng lắm chỉ là "mẹ kiếp...").
Clip này quay tại nhà. Không nghe cũng tiếc.
Năm 2008 nghe tin Ns Phú Quang muốn quay về Hà Nội, Đd Lê Hoàng lên mặt báo kể: "Nếu bạn ra chợ Đồng Xuân thấy một người mài và bán dao kéo thì đích thị là một ông già. Nếu bạn thấy một người bán hành tỏi thì chắc chắn là một bà già. Còn thấy hàng hoa thì nhất định là một cô gái. Còn bạn thấy ai bán Hà Nội thì chỉ có thể là Ns Phú Quang..."🥰
Tại sao Ns Phú Quang bán Hà Nội. Ns có nghèo đâu, có thiếu tiền đâu mà phải bán Hà Nội...!?. Ns từng thú nhận mỗi năm về lại Hà Nội làm một Show cũng có dăm bẩy tỷ đù tiêu cả năm... Vậy hà cớ gì...
Không gần gũi Ns thì không biết anh nhiều chuyện liều và tưng tửng như thế. Tưng tửng mà "tốn đàn bà" ra phết. Năm Hà Nội sát nhập mình có hỏi anh Quang nghĩ gì...!? Anh bảo: "Choáng !..." Rồi sao nữa!? Anh tưng tửng: "Tao có biết tiếng Mường del đâu mà nói. Hà Nội mới chúng nó bây giờ có cả tiếng Mường"... Thì dùng tiếng Kinh... "Choáng nên ngất mẹ nó rồi, còn nói được á..."...
Với Ns Phú Quang, Hà Nội trong ông là một Hà Nội bé bé, xinh xinh, nền nã dễ thương đến vô cùng. Thế nên Ns "bán Hà Nội" để mua lại một Hà Nội với đủ cung bậc yêu thương, buồn, vui, đau khổ…đều in đậm dấu ấn của riêng Ông với đất Hà Thành: những phố cũ rêu phong, những con đường đầy lá vàng mùa thu, những chiều đông lãng đãng gió về, sóng nước Hồ Tây, mùi hoa sữa, mùi dạ hương …Tất cả, tất cả hòa quyện, trở thành tình yêu, máu thịt, tâm hồn Phú Quang-Nhạc sĩ. Chính điều đó, mà âm nhạc Phú Quang đã thổi hồn cho những bài thơ viết về Hà Nội thêm sức gợi cảm mạnh mẽ. Hà Nội hiện lên với ánh nhìn và một tình yêu đắm đuối, da diết pha lẫn chút u sầu; vừa cổ kính, vừa lung linh lại vừa đẹp đẽ, sang trọng, một Hà Nội rất riêng Phú Quang:
Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em...mùi hoàng lan
Ta còn em...mùi hoa sữa
Con đường vắng...rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai...tóc xõa vai mềm...
...
Ta còn em... hàng phố cũ rêu phong
Và từng... mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm...
Chiều Hồ Tây... lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn... về từ bao giờ...
(Em Ơi Hà Nội Phố, thơ Phan Vũ)
*
Hà Nội đã là chứng nhân, chứng kiến, sẻ chia mối tình đầu và những mất mát, buồn thương thấm đẫm trong tâm hồn nhạc sĩ:
Chỉ còn...mùi hoa sữa nồng nàn... trong căn phòng nhỏ
Đêm cuối thu... trăng lạnh mờ sương
Chỉ còn... nỗi im lặng phố khuya... không gian dạ hương sâu thẳm
Từng tiếng chim... khắc khoải vọng về...
...
Chỉ còn mênh mông gương hồ...
Từng hàng cây... góc phố... ngây ngô nhìn nhau
Chỉ còn... hơi ấm mối tình đầu...
Anh đi... có đôi lần nhìn lại
Chỉ còn em... còn em... im lặng đến tê người...
(Im Lặng Đêm Hà Nội, thơ Phạm Thị Ngọc Liên)
Ít người biết chỗ đặt Tượng đài chứng tích cuộc rải thảm B52 trên phố Khâm Thiên nằm trên chính nền nhà anh Quang từng ở (Chếch bên đường là số 6 hiệu sửa chữa đồng hồ, nhà Hằng "Đít đồng hồ" bạn cùng lớp K21BKHN với Tb. Bên cạnh là hiệu may 23 Khâm Thiên, nhà Hùng "lụa" bạn cấp 3 với Tb). Thế nên ta nghe thấy "Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ... Tan lễ chiều, sao còn vọng tiếng chuông ngân..." trong lòng Ns.
Để rồi từng chiều buồn, mải miết lang thang, mải miết tìm về chốn cũ, nghe thời gian đọng lại trong nỗi sầu dâng:
Chiều như chậm rơi... chậm rơi
Sóng bồng bềnh... bồng bềnh
Sương giăng.... đỉnh núi mờ xa
Phủ Tây Hồ bâng khuâng...huyền thoại
Xa xanh... hạc trắng bay về
Chiều như cơn mơ... vỗ về hồn ta bơ vơ...
...
Những nỗi buồn gieo neo... đời vắng
Bỗng chợt như... thanh thản trước chiều nay
Hồn ta tĩnh lặng... bên chùa nắng
Gió Tây Hồ... thổi mãi mái rêu phong...
(Chiều Phủ Tây Hồ)
Giai điệu bài hát mang sắc thái điệu hát ả đào khiến không gian phủ Tây Hồ thêm huyền bí, linh thiêng, cô đọng.
Năm 2012 cùng anh Quang về Huế dự Festival. Mình hỏi: "Anh tốn Đàn bà như thế, sao em không thấy bóng hồng Huế nào trong anh!?". Anh cười: "Chú có biết lấy gái Huế là phải yêu và chiều cả tông tộc dòng họ tứ bề nội ngoại nhà người ta. Chú dám không...!?". Chẹp... Thì ra Phú Quang cô đơn với Huế vì lẽ đó... Lát sau anh tỉ tê về nỗi cô đơn: “Xét đến cùng, không một kẻ sáng tạo nào lại không cô đơn cả. Nó như một phẩm tính truyền kiếp ấy. Nó đeo bám và bủa vây, chả khi nào mình chạy khỏi được nó”...
Về Huế, có cô bé bỏ cả cửa hàng cửa hiệu để chăm chút hai anh em mình. Cô bé doạ Tb: "Anh mà quên Huế, quên em là em ra cầu "xoá nợ" ngay (Cầu Dã Viên bắc qua sông Hương chỗ cồn Dã Viên, gần ga Huế. Tuy vừa mới khánh thành nhưng đã có không ít kẻ quẫn trí ra đây nhẩy cầu, nên dân gian gọi là cầu "xoá nợ"). Khi biết cô bé yêu mình, anh Quang hỏi ý mình. Mình nói em yêu gái Hà Nội rồi. Anh khẽ cười: "Không yêu nó thì coi nó là Huế mà yêu đi... Yêu lấy Huế cũng là tự an ủi mai sau khỏi hối tiếc..."... Thì ra thế, hình như Phú Quang yêu Hà Nội là vì "Ai đó ở Hà Nội rất yêu ông..."...
Tâm trạng cô đơn, tiếc nuối, đau khổ thường trực ấy hình như lại thích hợp với không gian im lặng, nhạt nhòa, lãng đãng…của sương giăng mặt hồ, của làn khói mong manh, của chiều phai sắc nắng, của phố vắng chiều đông, của miền quá khứ và những giấc mơ xưa:
Chiều đông... sương giăng phố vắng
Hàng cây lặng câm... hát câu mặc trầm...
Ta còn chờ ai... nhạt phai sắc nắng...
Heo may tan nhoà...bao giấc mơ xưa...
Giờ em...mong manh như khói
Giờ ta... nắng đã chiều rồi
Tình xưa...giờ như chiếc lá
Bay đi phương nào... tan tác muôn nơi...
Chợt nhớ ngày ấy... khi em qua phố một chiều
Trao cho ta... ấm nụ hôn dại
Và vòng tay... êm khao khát mong manh
Chiều nay... mình ta lang thang... trên phố nhạt nhòa...
Sương giăng... trắng niềm mong chờ
Chợt chiều đông... lạnh giá đến bơ vơ.
(Lãng Đãng Chiều Đông Hà Nội, thơ Tạ Quốc Chương)
Xuân 2010, nghìn năm Thăng Long Nhạc sĩ tâm sự nỗi lòng đối với Hà Nội: “Trong tôi là nỗi nhớ thiết tha, như một dòng sông chảy, lúc êm đềm, lúc cồn cào con sóng…Hà Nội ngày tôi còn bé đẹp và yên bình biết bao…Tôi đã lớn lên bằng những kỷ niệm của thành phố một thời bom đạn. Thời trai trẻ của tôi thuộc về Hà Nội. Mối tình đầu của tôi cũng thuộc về Hà Nội”.
Ta còn em... cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em... nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng... mồ côi mùa đông.
Mùa đông năm ấy...
Tiếng dương cầm... trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều... sao còn vọng... tiếng chuông ngân
Ta còn em... một màu xanh thời gian
Một chiều... phai tóc em bay
Chợt nhòa... chợt hiện
(Em Ơi Hà Nội Phố, thơ Phan Vũ)
✍️
RA ĐI...
Yêu Hà Nội để xa Hà Nội, xa Hà Nội để nhớ Hà Nội trong từng hơi thở... Chỉ có Phú Quang mới dám yêu Hà Nội đến thế.
Tình yêu với Hà Nội là thế, kỷ niệm đầy ấp niềm vui, nỗi buồn của thủa ấu thơ và thời trai trẻ là thế…Nhưng vào một ngày không báo trước, năm 1985, lúc ba mươi sáu tuổi, Phú Quang đã lặng lẽ rời Hà thành đi đến một thành phố phương Nam đầy nắng ấm- thành phố được quen gọi là Sài thành- để tìm cơ hội mới....
Vào Sài Gòn lập nghiệp với hai bàn tay trắng, hành lý đã bị mất sạch trong chuyến xuôi Nam. Suốt một năm đầu, hoàn cảnh gặp nhiều khó khăn. Hơn nữa, tâm trạng lại ray rứt, cồn cào, cảm thấy lầm lỗi khi dứt áo ra đi, rời xa Hà Nội! Anh thổ lộ: "Bài hát Em Ơi Hà Nội Phố thơ Phan Vũ, tôi viết lúc ở Sài Gòn. Viết cho cảm giác ân hận vì mặc cảm lỗi lầm khi rời Hà Nội ra đi. Mặc cảm này đã theo tôi suốt năm đầu tiên tôi rời xa Hà Nội. Hà Nội với những góc phố nhỏ rêu phong, cây bàng khẳng khiu, một quán nhỏ bên đường đều như có một mảnh đời níu kéo mình. Nhưng rồi tôi cũng hiểu rằng Sài Gòn là nơi cho tôi tìm được những niềm vui khác”.
*
Hà Nội đã là chứng nhân, chứng kiến, sẻ chia mối tình đầu và những mất mát, buồn thương thấm đẫm trong tâm hồn nhạc sĩ.
Thật vậy, ở Sài Gòn, bài hát Em Ơi Hà Nội Phố là điểm nhấn đã làm nên tên tuổi của nhạc sĩ Phú Quang…rồi con đường âm nhạc tiếp tục được thăng hoa với những dự án âm nhạc, những show diễn, những album nhạc lần lượt ra đời…khẳng định tên tuổi nhạc sĩ Phú Quang trong làn âm nhạc cả nước.
Nhưng thâm sâu trong tâm hồn ông, vẫn âm vang hai tiếng Hà Nội. Hà Nội hiện về trong miên man nỗi nhớ:
Dường như... ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc...se lòng
Chiếc lá... thu vàng đã rụng
Chiều nay... cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe...xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ.... ai đó nói cười
Bỗng nhớ... cánh buồm xưa ấy
Giờ đây...cũng bỏ ta đi.
Làm sao...về được mùa đông
Dòng sông... đôi bờ cát trắng
Làm sao... về được mùa đông
Để nghe... chuông chùa xa vắng
Thôi đành... ru lòng mình vậy
Vờ như... mùa đông đã về.
(Nỗi Nhớ Mùa Đông, thơ Thảo Phương. Cách đây hơn chục năm mình đã lên một tút khá kỹ càng về ca khúc này, về những ẩn ý trong lòng chị Thảo Phương và bộc bạch của anh Quang khi sửa đôi câu trong bài thơ của chị Thảo Phương).
“Làm sao về được mùa đông! Làm sao về được mùa đông!” Để làm gì...!? Đơn giản chỉ “Để nghe chuông chùa xa vắng“. Điệp khúc rất thật, rất đáng yêu, rất tinh tế về tình yêu và nỗi nhớ sâu lắng của ông, dành cho Hà Nội. Tình yêu và nỗi niềm ấy được đẩy cao hơn, hình ảnh sống động hơn qua một ca khúc khác của nhạc sĩ:
Ta mơ thấy em…ở nơi kia xa lắm
Một Hà Nội... ngây ngất nắng
Một Hà Nội... run run heo may
Dạ khúc đêm nay
Một mình em/ một mình ta
Tiếng lá rơi…vô tình bên khung cửa
Em bơ vơ... ta thẫn thờ mong nhớ
Một giọt sương rơi... như giọt nước mắt buồn.
Ta mơ thấy em…ở nơi kia xa lắm
Em cô đơn...căn phòng trống cô đơn
Dạ khúc đêm nay.... chẳng thể nào dang dở
Trong nỗi khát khao…Em chầm chậm quay về…
(Mơ Về Nơi Xa Lắm)
Vậy là, mỗi năm, dù bộn bề công việc, sức khỏe, ông vẫn thu xếp về thăm lại Hà Nội vào dịp cuối thu, đầu đông để thỏa lòng mong nhớ! Nhạc sĩ cho biết: “Mỗi lần nghĩ đến Hà Nội tôi lại bồi hồi, nhớ thương da diết. Như một đứa trẻ tìm về với mẹ, tôi thường về thăm Hà Nội mỗi khi thấy lòng xác xơ, mệt mỏi. Mà về Hà Nội bao nhiêu lần đi nữa, tôi cũng không bao giờ thấy đủ. Ước gì tôi có thể mang Hà Nội bên mình”.
Hãy lắng nghe tâm trạng rất xúc động của nhạc sĩ:
Hà Nội ơi...mỗi khi lòng xác xơ
Tôi vội vã trở về
Lấy cho mình... dù chỉ là chút bóng đêm/ trên đường phố quen
Dù chỉ là...một chiều sương giăng lối cũ
Tôi bồi hồi...khi chạm bóng cửa ô
Như ngày xưa...mỗi lần... chạm vai gầy áo mẹ.
Ôi nỗi nhớ... muôn đời vẫn thế
Như dòng sông Hồng... cuộn đỏ mãi/ trong tôi
Vội vã trở về... Vội vã ra đi
Chẳng thể nào qua...hết từng con phố
Nhưng còn đó... mùa thu...mùa thu đầy gió...
Và rêu phong... bên những gốc cây già
Vội vã trở về... cùng tháng năm xưa
Sau những con đường...dầu dãi nắng mưa
Bên quán nhỏ... em buồn nghe lá trút
Chiều mưa sa... giăng kín phố dài
Hà Nội ơi... mỗi khi lòng xác xơ
Tôi vội vã trở về... để nghe tim rưng rưng... trong nước hồ thu.
(Hà Nội Ngày Trở Về, thơ Doãn Thanh Tùng)
Nội dung, ca từ đầy ắp những chi tiết chọn lọc, tiêu biểu về Hà Nội, gắn kết nhau bằng những hình ảnh ẩn dụ, hoán dụ sinh động, nhiều chất thơ lại được chuyên chở bằng một giai điệu nồng nàn, da diết…đã khiến người nghe cảm nhận một cách đầy đủ về tâm hồn và con người- nghệ sĩ Phú Quang với một Hà Nội cổ kính, lung linh, sâu thẳm…
Tình yêu với Hà Nội là đắm đuối và có thật, đối với những đứa con nặng tình khi xa Hà Nội. Ta bắt gặp ở đây tâm trạng của một nhạc sĩ khác:
....
Hà Nội ơi... Hà Nội ơi
Cái ngày/ tôi chia xa Hà Nội
Giờ ra đi... mới thấy lòng tiếc nuối
Những kỷ niệm...một thời nông nổi
Cứ thôi thúc hoài... khắc khoải nơi trái tim...
Hà Nội ơi...Hà Nội ơi/
Khát vọng trong tôi... tình yêu trong tôi
Thời gian... có bao giờ phôi pha
Như nước Hồ Gươm....xanh vời vợi
Như hương hoa sữa... nồng nàn đắm đuối
Bước chân tôi... qua bao nẻo đường
Vẫn mong một ngày... trở về quê hương.
Ngõ nhỏ...phố nhỏ... nhà tôi ở đó
Trong giấc mơ...tôi vẫn thầm mơ...
(Hà Nội Và Tôi, Nhạc: Lê Vinh, thơ: Hoàng Phủ Ngọc Tường)
Riêng Phú Quang thì sao...!? Có mơ một ngày trở về quê hương...!?…
✍️
TRỞ VỀ…
"Tôi luôn biết ơn Sài Gòn vì những gì mảnh đất này dành cho tôi nhưng cha ông thường có một câu: “Cáo chết ba năm vẫn quay đầu về núi”, tôi vẫn đau đáu nghĩ rằng đến một lúc nào đó sẽ quay về Hà Nội…”... Ns Phú Quang từng nói với nhà báo Thanh Hương như thế.
Cuối cùng, khi cánh chim bằng đã mỏi, mộng ước bao cao, bay xa đã đạt thành, thì cánh chim ấy lại tìm vể tổ ấm. Sau hơn hai mươi năm là công dân chính thức của Sài thành, cũng vào một ngày không báo trước, năm 2008, lúc gần sáu mươi tuổi, Phú Quang rời Sài Gòn, trở về lại Hà Nội! Nơi gắn kết đời ông, nơi đã cho ông cội nguồn cảm xúc để viết nên những bài tình ca nổi tiếng về Hà Nội.
Hãy nghe tiếng lòng thổn thức của nhạc sĩ khi về lại…
Rồi cũng... về lại phố xưa
Về trong... mùa thu... bồi hồi làn mưa... lối vắng...
Rồi cũng... về lại phố quen
Về trong tình em... dịu dàng... dịu dàng
Lại đi bên em...bình yên,..bình yên
Cơn gió lang thang... về chốn quê nhà
Lại nghe con sông...từng đêm... từng đêm
Rì rào bên ta... nỗi nhớ khơi xa
Lại nghe yêu thương... tràn dâng lòng tôi
Và nghe khát khao... trong tiếng em cười
Về đây bên nhau... buồn vui, buồn vui
Sau những tháng năm... ở chốn quê người
Dù mãi...cách xa người ơi
Tình yêu này... vẫn còn... mãi trong tôi.
(Về Lại Phố Xưa)
Phú Quang thật sự đã trở về Hà Nội, như lời phát biểu của ông với báo chí: "Mai này, khi không còn lang thang được nữa, tôi sẽ về với Hà Nội, sống trong một ngõ vắng bình yên nào đó đến cuối đời…”.
Và, Hà Nội đã dang rộng tay đón người con xa xứ trở về. Có người hỏi ông, ở Sài Gòn, nhạc sĩ viết nhiều bài hát hay về Hà Nội. Bây giờ về Hà Nội, nhạc sĩ có viết gì về Hà Nội nữa không. Ông trả lời, tôi sẽ viết một bài, ở Hà Nội, nhưng viết về mẹ tôi.
Đấy là một bài hát, viết riêng tặng cho người Mẹ dấu yêu đã khuất và cũng tặng cho Hà Nội. Viết để bộc bạch lòng mình, viết cho vơi nỗi lòng của đứa con mang mặc cảm lầm lỗi trở về:
Mẹ là người đầu tiên...
Người đàn bà...mãi mãi
Không bao giờ phản bội...
Ngay cả khi con.... ngu dại một đời.
Còn mãi với con. .lời ru ngày xưa ấy
Còn mãi với con...vòng tay mẹ âu yếm
Bây giờ... mỏi cánh phiêu du
Con tìm về... chốn cũ
Bây giờ... mẹ đã khuất xa
Chỉ còn... gặp trong giấc mơ
Để từng chiều... lại nghe
Lòng cồn cào thương nhớ..
Con gọi thầm... mẹ ơi.... mẹ ơi.
( Mẹ, thơ Hồng Thanh Quang)
*
Nhạc sĩ Phú Quang phổ thơ nhiều bài hát hay về Hà Nội. Ông cho biết: “Thật lòng mà nói hồi trẻ và bây giờ vẫn thế, tôi thích văn chương hơn âm nhạc. Việc có nhiều bài hát phổ thơ cũng là lẽ tự nhiên. Những bài hát giữ nguyên tác hoàn toàn rất ít, chỉ chiếm 2%. Còn lại, tôi thường chỉnh sửa cải biên khá nhiều, bởi thơ và ca từ khác nhau…Dù chỉ dùng một câu hay vài chữ của người ta thôi, tôi cũng luôn đề rõ trong tác phẩm rằng lời phổ thơ của họ, để tỏ lòng tôn kính người ta gợi cảm hứng sáng tác cho mình”.
Con đường âm nhạc của Phú Quang có lẽ vẫn tiếp tục phát triển… Nếu như... Thôi Tb không dám nhắc đến hai chữ Nếu như đâu. Đau lắm. Định mệnh rồi....
Và bây giờ những ca khúc của ông viết về Hà Nội vẫn là những giai điệu đẹp, làm xao xuyến lòng người, kể cả những ai chưa từng đến Hà Nội. Để có được những tình cảm mến yêu ấy của người yêu nhạc, Phú Quang đã lao động miệt mài, nghiêm túc: nuôi dưỡng cảm xúc, tìm cảm hứng, đọc thơ, thẩm thấu thơ, tìm giai điệu thích hợp, chắc lọc hình ảnh, ý thơ trong các bài thơ phổ nhạc…để cho ra đời những tác phẩm âm nhạc đặc sắc, mang thương hiệu Phú Quang: dạt dào tình cảm, đầy tính nhạc, tính văn chương; lãng mạn nhưng thật sang trọng.
Hà Nội, qua âm nhạc Phú Quang đã cho ta một góc nhìn tiệm cận, vừa sắc nét vừa sâu lắng, đủ để chúng ta mở rộng tâm hồn, thêm yêu quý mảnh đất văn hiến nghìn năm-Hà Nội.
Bản thu cuối cùng của Tb trong đêm gặp mặt các Bà, các Mẹ, các Chị em trong CLB Hát cho nhau nghe nhân 8/3 vừa rồi.
✍️💖✍️
Hơn tháng trước trong hành trình xuyên Âu-Á, Tb có ghé thăm Thụy Điển. Điều bất ngờ nhất là mình chứng kiến người dân Thụy Điển căng băng rôn biểu tình trên nhiều đường phố ở thủ đô Stockholm. Một đất nước yên bình hạnh phúc và giầu có nhất nhì thế giới mà lại có biểu tình mới lạ. Thì ra vào tháng 5.2025 các vị Đáng kính trong Viện Hàn lâm Thụy Điển đã loại nhóm nhạc ABBA khỏi danh sách Di sản Văn hóa Nghệ thuật của Thụy Điển.
Về thành công cùng sự nổi tiếng trong việc đóng góp cho nền Âm nhạc đại chúng trên toàn Thế giới của ABBA thì khỏi nói rồi. Tháng 5.2024 nhân kỷ niệm 50 năm giành ngôi quán quân Eurovision Song Contest của ABBA, Nhà vua Thụy Điển Carl XVI Gustaf và Hoàng hậu đã trao Huân chương Hoàng gia Vasa cho các thành viên của nhóm nhạc ABBA huyền thoại vì những đóng góp to lớn cho nền âm nhạc thế giới và niềm vinh danh dành riêng cho đất nước Thụy Điển. (Hơn 50 năm mới lại có công dân Thụy Điển nhận được vinh dự này từ Hoàng gia Thụy Điển)
Cũng chỉ có ABBA, một nhóm nhạc của một quốc gia không nói tiếng Anh lại đứng đầu hơn 1.000 tuần trên bảng xếp hạng Album được yêu thích nhất trong các nước nói tiếng Anh như Anh, Mỹ, Úc, Scotland, Ireland... Đó là Album Gold được phát hành vào năm 1992. Một điều lạ là khi ấy ABBA đã tan rã từ 10 năm trước (1982). Sau khi ABBA tan rã đã có một nhóm các Nhà sản xuất Âm nhạc vì yêu mến ABBA nên đã mua lại bản quyền những tác phẩm chưa được phát hành của ABBA. Năm 1992 Album Gold đã được phát hành đồng thời tại Anh và Mỹ. Cho đến nay Gold vẫn được xếp hàng đầu trên bảng xếp hạng Album được yêu thích nhất trong khối các nước nói tiếng Anh.
🎵🎼🎶
Thôi, chuyện nhà người ta, chọn hay không là việc nhà người, tất nhiên họ có lý do riêng của họ, mình không nên bàn chuyện the màn nhà người ta...
Nhưng thực sự Tb có ngậm ngùi. Thật!.
Nhớ ABBA là nhớ Happy New Year, nay mình gõ đôi dòng về cách phối âm khác lạ giữa Ca từ và Giai điệu trong Happy New Year của ABBA. Ý kiến cá nhân thôi. Bạn nào yêu âm nhạc thì nghe và xem cùng mình nha🥰.
✍️🎼✍️
Trong chúng ta, chắc không có bạn nào chưa từng nghe giai điệu Happy New Year trong mỗi độ Tết đến Xuân về.
Gần 15 năm trước trên Yahoo 360° Plus mình đã viết một bài về câu chuyện buồn khi chia tay của đôi tình nhân trong Happy New Year. Nhưng nó lại được cả thế giới hát mừng cho ngày chào đón Tết đến Xuân về🥰
Nay rảnh mình gõ vài dòng cảm hứng về ABBA huyền thoại với khúc Happy New Year bất hủ. Chỉ là chút cảm nhận ngu ngơ của cá nhân Tb thôi nha. Không đại diện cho cảm xúc của bất kỳ người yêu thích ABBA và nghe Happy New Year nào. Mỗi một bài hát đều có một khúc vọng riêng theo âm hưởng cảm xúc của từng người nghe. Con tằm chỉ biết nhả tơ chứ không biết dệt lụa.
Mình cứ tò mò không biết các bạn yêu nhạc có cảm nhận gì khi cầm trên tay bản chính lời nhạc tiếng Anh và bản dịch tiếng Việt, ra đời năm 1980, với đồng tác giả Benny Anderson và Bjorn Ulvaeus.
Cảm xúc của mình thật khác với những lần nghe trước, khi cảm nhận phần lời của bài hát cùng cách phối âm là lạ tạo nên giai điệu buồn buồn thật chậm nhưng ăn sâu đến da diết trong hồn người nghe:
Sâm banh đã cạn
Và pháo hoa đã tắt
Còn lại đây em và anh
Cảm thấy mất mát và chán nản
Bữa tiệc đã tàn
Và buổi sáng sao mà ảm đạm
Sao khác hẵn ngày hôm qua
Giờ đã đến lúc chúng ta phải nói...
*
(No more champange
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It’s the end of the party
And morning seems so grey
So unlike yesterday
Now’s the time for us to say)...
Tâm trạng của đôi tình nhân, sau bữa tiệc vui với mọi người trong đêm giao thừa sao nghe buồn bã, thấm đẫm một nỗi buồn nhân thế. Rượu sâm banh, pháo hoa, tiệc tùng là những từ ngữ hình ảnh được dùng nhiều cho sự kiện vui vẻ, tưng bừng dịp Noel, liền kề đón mừng năm mới, lại sánh đôi với các ca từ buồn bã: cạn, tắt, tàn, mất mát, chán nản, ảm đạm....
Nỗi chán chường ấy có lẽ bắt nguồn từ sự đổ vỡ trong hôn nhân của hai thành viên trong ban nhạc ABBA (Bjorn và Agnetha) vào năm 1979. Đến năm 1981, đến lượt hai thành viên-vợ chồng khác của ban nhạc cũng nói lời chia tay (Benny và Frida). Đó cũng là thời điểm tột cùng vinh quang và tan vỡ của ban nhạc ABBA.
🎶
Đoạn hai, lời bài hát cũng buồn nhưng có xen lẫn chút nỗi niềm, hy vọng vào ngày mới, một thế giới mới tốt đẹp, mạnh mẽ hơn và con người sống gần nhau hơn:
Đôi khi em thấy / một thế giới mới quả cảm đang đến gần / Đang sinh sôi nẩy nở / trên tro tàn của cuộc sống chúng ta / Ôi / Đúng thế, con người là một gã dại dột / Nhưng hắn cứ tưởng mình vẫn ổn / Lê lết những bàn chân bùn đất / Chẳng biết mình đang đi lạc lối / Cứ cố giữ bước đi…
🎶
Đoạn kết lại trở về với tâm trạng chán chường, mệt mỏi; hoài nghi về hoàn cảnh hiện tại, về một tương lai mờ mịt, không biết sẽ diễn tiến ra sao:
...Bây giờ em cảm thấy / Rằng mọi giấc mơ ta từng có ngày nào / Đều đã chết / Chẳng còn gì ngoài xác hoa giấy trên sàn / Một thập niên vừa chấm dứt / Nào ai biết một thập niên tới đây / Điều gì sẽ đến / Điều gì đang đợi chúng ta / Vào cuối năm tám mươi chín....
Tâm trạng ấy, nỗi buồn ấy còn do một nguyên nhân sâu xa hơn, nhân bản hơn. Nó phản chiếu đầy đủ, sinh động nỗi lo âu thế sự của cả loài người trước những diễn biến khó lường của chiến tranh, của chạy đua vũ trang, sự âm ỉ của chiến tranh lạnh, lòng thù hận của con người với con người không cùng lý tưởng ở giai đoạn thập niên 70-80 của thế kỷ trước.
Nói chung, ca từ, nội dung bài hát là một nỗi buồn, nỗi khắc khoải cùng ước vọng, mong cầu của cá nhân - của con người - trước thời khắc giao mùa. Nhưng kỳ lạ thay, giai điệu đặc sắc, lôi cuốn, mê hoặc của nó đã cứu vãn cho nội dung, ca từ của ca khúc.
Ngay ở khúc nhạc dạo đầu (introduire), những chùm âm thanh ba nốt nhạc, kết nối thành xâu chuỗi âm thanh (arpère) âm vực cao, lên xuống, uốn lượn nhịp nhàng, liên tục như tiếng sóng vỗ bờ dịu êm, bất tận: la-si-la…sol-si-sol… fa-si-fa… sol-si-sol / la-si-la… sol-si-sol… fa-si-fa… sol-si-sol, tạo ra hiệu ứng về sự náo nức, sinh sôi, chảy trôi liên tục trong lòng người nghe. Đoạn nhạc dạo này, như một dấu ấn, điểm xuyến nốt nhạc vui cho cả ca khúc, được lập đi lập lại sau mỗi lần chuyển đoạn. Nó trở thành đặc điểm, thương hiệu của ca khúc Happy New Year khi chuỗi âm thanh ấy được cất lên.
Các đoạn nhạc trong bản nhạc được viết với điệu thức trưởng, nhịp 4/4 và 2/4 thường dùng cho các bản nhạc vui, trung tính. Do vậy, âm chủ đạo của toàn ca khúc là âm điệu vui, nhẹ nhàng. Các liên hai, liên ba và dấu lặng ở các đoạn nhạc hòa hợp, uyển chuyển, liên tục, nhịp nhàng, tươi vui, đã khiến người ta không chú ý mấy, đến phần lời.
Đặc biệt ở phần điệp khúc, ca từ và giai điệu hòa hợp một cách rõ nét nhất. Ít nhiều, nó đã xua tan nỗi buồn, vực dậy niềm vui, gieo vào lòng người ta niềm tin và hy vọng vào năm mới, vào tình người, và cả tình yêu đôi lứa:
Chúc mừng năm mới
Chúc mừng năm mới
Cầu cho chúng ta có tầm nhìn hiện tại và tiếp diễn
Về một thế giới mà hàng xóm là bạn...
...
Chúc mừng năm mới
Chúc mừng năm mới
Cầu cho chúng ta có nhiều hy vọng, sẵn sàng cố gắng
Nếu chúng ta không có sức mạnh thì sẽ ngã gục và diệt vong
Anh…và…em...
...
(Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend...
...
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I.)...
Ở đoạn nhạc này, cấu trúc với các nốt nhạc liên bốn, liên năm, âm thanh như được bứt phá, liên tiếp vút cao lên, cao lên, rồi lắng chìm dần, rồi lại tiếp tục chu trình ấy, có thêm phần luyến láy rất hay ở từ ngữ cuối câu và ca từ kết bài (is a friend…, you and I…; You…..and I…..) làm nên sự ngọt ngào, đằm thắm, sâu lắng cho giai điệu và lời ca.
Happy New Year! Happy New Year!
You… and… I…
Xin dùng lời đánh giá khái quát, thú vị nhất cùng những bạn hiểu và yêu thần tượng ABBA để kết thúc bài viết:
Giai điệu đẹp lộng lẫy thoáng vẻ u buồn - Bài hát vỏn vẹn 4’23” nhưng lại ngân vang đến vô tận - Dù thế nào đi nữa, ABBA vẫn bất tử với ca khúc Happy New Year.
✍️🎼💖✍️
Lần đầu Tb gặp Ns Quốc Dũng vào cuối năm 1978 tại nhà Dì út mình ở Trương Minh Ký gần ngã 3 Lăng Cha Cả ngay cổng Phi Long Tân Sơn Nhất. Dạo ấy mình đi công tác nhận khí tài cho Quân chủng PK_KQ. Năm 1955 Dì Út mình trong vai Nhà báo theo dân di cư vào Nam hoạt động tiếp. Chú Dì mình đều là tay to trong giới Báo chí Văn nghệ ở Sài Gòn. Mình chẳng có ấn tượng gì với anh ấy ngoài cái tên Quốc Dũng nghe hay hay...
Sau này về nước gặp và giao lưu với Ns Quốc Dũng nhiều hơn qua anh Ngọc Tân. Tên con gái út và duy nhất của anh Ngọc Tân với người vợ thứ hai là do vợ chồng Ns Lê Hựu Hà và Cs Nhã Phương đặt. Mình quen biết với anh Ngọc Tân từ trước 1975 lúc anh còn chưa lấy vợ và chưa thành danh ở Hà Nội. (Chuyện về Giọng ca vàng Tenor spinto này mình sẽ kể sau).
Nay tàn mùa hạ, sang Thu nhớ Một Người và nhớ cả khúc "Chiều hạ vàng" nên gõ đôi dòng theo Thơ Nhạc Ảnh để gió cuốn đi.
Tb nhớ gì thì kể vậy thôi. Chả cho ai cả. Cho hồn mình về với thanh cao. Vậy thôi🥰
Cho 2 ngày Thứ Hai 6.9.2004 và Chủ Nhật 24.9.2023.
✍️🍁✍️
🍁
Giọt cà phê rơi nghiêng chiều thứ bẩy
Lá vô thường chạm xuống giấc mơ xa.
Một tiếng gió cũng làm tim thắt lại,
Nghe tên người vỡ nát giữa heo may...
*
Trả tôi về nương áo mỏng vai gầy
Gieo nỗi nhớ xanh bờ môi ngây dại
Thu man mác loang mùi hương xa ngái
Từng giọt buồn trên gối mộng đêm hoang...
*
Trả tôi về với mùa cũ úa vàng
Nghe nước mắt rơi ngang chiều lá đổ
Em hiu quạnh neo con tim rạn vỡ
Ta hồn đau lưu lạc phía trời xa...
*
Trả tôi về với ngày tháng phôi pha
"Em đã cũ... Anh dám yêu lần nữa...!?"
Em đã hỏi... thì sao ta phải sợ...
Em ngọc ngà ta nương bế trên tay...
✍️
Sau ngày Ns Quốc Dũng ra đi thì hầu hết những hình ảnh, videos lời ca tiếng hát của Bảo Yến và Quốc Dũng đều bị ẩn trên nét. Mình có 2 files lưu khúc "Chiều hạ vàng" do Thanh Tuyền và Lệ Thu ca cực hay, mà chẳng biết nhét vào đâu, nay cần thì tìm hoài không thấy... Chán mớ đời cái gã ngu ngơ bộ nhá thì tốt, bộ nhớ thì tồi là mình đây... Chẹp🥰.
✍️
Ngày còn ở VN mỗi lần vào Sài Gòn (Do công việc năm nào cũng vào dăm ba bận) mình thường đến quán cà phê nhỏ trên đường Trần Quý Cáp (cũ), quận 3, nơi vẫn hay tề tựu những người quen thuộc như nhạc sĩ Hoàng Trang, Thanh Sơn, Mặc Thế Nhân, Hàn Châu, Tòng Sơn… nơi đó các cuộc chuyện trò luôn rôm rả về thời trai trẻ yêu đương và các ngã đường định mệnh lúc khói súng còn khét nồng mùi chiến tranh. Những mái tóc bạc kề nhau, như vẫn còn đầy những khao khát. Lần mình đi với Hảo, lần đi với anh Quang hay Tuấn kèn... Anh Tân mà có nhà thì mình ới anh đi cà phê cà pháo... Mình_một gã Bắc kỳ nòi lại ga lăng lăng tử yêu Sài Gòn xưa, yêu Bolero đến mê mệt, thế là các vị ấy đồng ý kết giao với mình, đồng ý kể mình nghe những điều nhỏ to về âm nhạc Sài Gòn xưa, về những tên tuổi làm nên những khúc ca đi vào hồn người, thấm vào máu trong tim người nghe...
Ấy vậy mà nhanh quá. Từng người ra đi. Như những dòng sông nhỏ im lặng chảy dần về quy lộ. Còn mình thì cứ lang thang xứ người không hẹn ngày về với những nhớ nhớ quên quên Sài Gòn yêu dấu xưa...
✍️
Nhạc sĩ Quốc Dũng là một trong những nhân tài đặc biệt của thế hệ vàng nhạc trẻ miền Nam sau 1975. Cùng lứa với ông là Bảo Chấn, Đức Huy, Nam Lộc… Khi mất ông đã bước qua "Thất thập cổ lai hy" của đời người. Khi còn sống, ông thân với Ns Lê Hựu Hà, Hoàng Phương, Nguyễn Trung Cang. Năm ấy nghe tin ông ra đi như nghe tiếng chuông điểm vào hồn đau lặng lẽ trong khoảng không gian trầm mặc và u tối, trong sự nuối tiếc khó tả.
Tiểu sử của ông có ghi tên đầy đủ là Nguyễn Quốc Dũng, sinh năm 1951 tại Thái Lan. Năm 1954, khi Quốc Dũng ba tuổi, gia đình ông về nước. Năm 10 tuổi, Quốc Dũng vào học tại trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn; năm 16 tuổi ông tốt nghiệp thủ khoa môn nhạc pháp Tây phương. Sau khi đỗ Tú tài 2, Quốc Dũng vào học tại Viện Đại học Vạn Hạnh. Tuy nhiên, những cột mốc đó không tả hết được những dữ kiện sôi động và khuynh hướng phá cách trong đời của ông.
Năm 1975, Ông chọn ở lại quê nhà, Ns Quốc Dũng là người theo tín Phật nên ông chọn sống theo số mệnh. Sự có mặt của ông sau đó, đã góp sức vực dậy tinh thần của các anh em Lê Hựu Hà, Bảo Chấn… khi cùng tham gia các đoàn biểu diễn đi về thôn quê, tìm vui trong âm nhạc. Cũng từ các chuyến biểu diễn đó, ở Cần Thơ, Lê Hựu Hà và Quốc Dũng lần đầu phát hiện hai tiếng hát định mệnh của đời mình là ca sĩ Nhã Phương và Bảo Yến.
Lê Hựu Hà từng tìm lại được nguồn cảm hứng với tiếng hát Nhã Phương, làm dậy sóng đời sống âm nhạc Việt Nam qua các ca khúc như Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình, Trả Hết Cho Người… còn với Quốc Dũng khi kết hợp với Bảo Yến đã tạo nên những cơn sốt với thị trường âm nhạc, vốn đang đầy những định kiến và kiểm duyệt khe khắt.
Năm 1986, phối hợp với nhạc sĩ Hoàng Phương, Quốc Dũng cho ra mắt một album bị coi là “lậu”, vì không qua kiểm duyệt, với tiêu đề Chiều Hạ Vàng, toàn bộ Album 10 bài hát với tiếng hát Bảo Yến. Thời đó, mọi công cụ ghi âm và phòng thu của Sài Gòn cũ đều bị quản lý rất chặt. Ns Hoàng Phương kể rằng ông đã cho thử đi duyệt nhưng bị nhiều cơ quan văn hoá chối từ, coi là lời lẽ và loại âm nhạc này mang hơi hướng “văn hoá đồi trụy”.
Sau khi bàn bạc lại với Ns Quốc Dũng, hai ông quyết định thực hiện nhạc nền và cho thu chui tại nhà với những dụng cụ mà Ns Quốc Dũng kiếm được... Rất nhiều người ngạc nhiên vì âm thanh trống đàn của băng nhạc này rất hiện đại (Thời điểm đó, tìm kiếm trống điện tử còn khó hơn "anh gì" ngồi nhờ tên lửa Nga bay lên vũ trụ...🥰) Mãi sau này ông mới kể: Do ông vô tình phát hiện cây đàn cho trẻ con Yamaha PSR-480, lúc đó lại tích hợp những âm thanh cần thiết, nên đã dùng vào ghi âm cho album này. Mọi thứ lúc đó chỉ thu vào băng cassette gốc rồi giao cho Ns Hoàng Phương đi sang “lậu” bên ngoài.
Thời đó, chưa có hệ thống phát hành, cũng không biết làm sao để thể nghiệm với người nghe. Ns Hoàng Phương nhờ vào sự quen biết của mình, xin rạp hát Chiến Thắng ở Gò Công phát trước và sau giờ chiếu phim để thử phản ứng khán giả. Chuyện thú vị xảy ra, dân chúng không nhớ phim chiếu, mà nhớ các bản nhạc được phát, thậm chí có người còn đến trước rạp đứng nghe nhạc phát qua loa phóng thanh và hỏi nhạc gì, của ai....
Thập niên 80 là thời điểm khó khăn vô cùng, cả nước như bên bờ vực, hoặc thay đổi hoặc sụp đổ. Giai đoạn đó âm nhạc trong nước chỉ chủ trương ca hát về lao động sản xuất, ca ngợi lãnh tụ và “đất nước đổi mới”… Nhưng với Giai điệu và lời ca ngọt ngào đến lạ của ca sĩ Bảo Yến, cùng cách tổ chức của Ns Quốc Dũng đã khiến loạt bài hát Gò Công như: Chiều Hạ Vàng, Mẹ Gò Công, Thương Một Người Ở Xa, Chuyện Tình Hoa Muống Biển… như dòng nước mát rót vào đời sống đang tha thiết mong được thưởng thức thật sự.
Ca sĩ Bảo Yến từng tâm sự rằng “Băng nhạc Gò Công đó đã biến tôi từ một ca sĩ vô danh tiểu tốt thành ngôi sao nổi tiếng. Khán giả bất ngờ khi lâu lắm mới được nghe băng nhạc Bolero trữ tình hay đến thế nên thích, tên tuổi tôi nổi như cồn. Từ đó, tôi đi show tỉnh nhiều quá trời. Trước đó, tôi chỉ hát ở thành phố, thu nhập cũng có nhưng không nhiều như đi tỉnh. Nếu không có anh Quốc Dũng, tôi chỉ nổi tiếng được phần nào thôi, nhờ anh ấy mà tôi được chắp cánh nổi đình đám”.
Sự kiện băng nhạc Gò Công lan ra mọi miền, đi theo trên những chuyến xe đò tỉnh xa, đến những vùng quê nghèo miền Trung, rồi ra tới miền Bắc. Dần dà, vì thấy album này nổi tiếng quá, mà “không có gì vi phạm” nên các đài phát thanh, đài truyền hình cũng bắt đầu sử dụng theo.
Có lần tôi hỏi Ns Quốc Dũng về album này, ông cười và nói rằng: Không thể có lần thứ hai. Quả là trong dòng lịch sử không được ghi chép của âm nhạc những ngày tháng đó, chuyện đam mê, cộng với tuổi trẻ bất cần, thích “vượt rào” để làm chuyện mình thích chỉ có thể đến một lần.
✍️
Cuối thập niên 1990, Ns Quốc Dũng từ chối mọi công việc, lui về cuộc sống sáng tác riêng bỏ ngăn kéo, để con mình và vợ mình hát chơi. Những bài hát của ông trầm lắng hơn, thế sự hơn và đầy những điều bất cập lẽ đời.
Chẳng hạn, trong bài "Ông Lão Và Con Chó Ngoan", ông viết về một người già mù và con chó sống nơi hè phố, cái nhìn chia sẻ và đau xót cho những tháng ngày họ sống nương tựa vào nhau.
"Ông gác tay gối đầu
Trên tấm chăn cũ nhàu
Con chó như biết sầu
Lặng nằm bên ông ngước trông trời cao”
Hoặc quay về với những âm hưởng của Phượng Hoàng, sự yên lặng của căn cội Phật giáo trong ông, như bài "Giấc Mơ Việt Nam".
“Rồi tôi lạc bước đến nơi xa vời.
Bầy thú dữ đi bên bầy nai,
Cạnh con suối lung linh màu xanh núi đồi.
Và tôi đã đến khắp năm châu.
Và đã sống giữa bao thương yêu,
Mọi người biết sớt chia niềm vui nỗi sầu”
Nhiều tờ báo trong nước khi đến phỏng vấn nhạc sĩ Quốc Dũng – khi ông trả lời hoặc từ chối – thì thấy ông cười hiền, nên mô tả ông là người “hiền lành, nhỏ nhẹ, dễ gần, hoà đồng…”(😜) nhưng thật ra, Quốc Dũng “thật” là một tính cách sắc sảo, hài hước, thâm sâu và chọn lọc mối quan hệ. Ông không dễ kết bạn, cũng không dễ nói suy nghĩ của mình cho người ngoài biết.
Ông chưa bao giờ nhận mình là người nổi tiếng. Ông nói: danh vọng đến với ông là số mệnh, vì có nhiều nhạc sĩ, nghệ sĩ tài hoa hơn ông, nhưng họ không nổi tiếng. “Không phải được danh tiếng là có tất cả”. Bởi Ông, khi điểm lại sự nghiệp của mình từ năm 17 tuổi, lúc làm giới văn nghệ Sài Gòn ngỡ ngàng với ca khúc "Em đã thấy mùa xuân chưa".
Trong một lần trà dư tửu hậu, thấy ông đang ngồi xem chương trình ca nhạc một mình trước tivi. Đó là loại chương trình ca nhạc thời thượng quen thuộc. Tôi ngạc nhiên hỏi sự kiên nhẫn của ông, “Anh coi những chương trình này sao, toàn lặp đi lặp lại nhàm chán, coi thường khán thình giả như những kẻ vừa điếc vừa mù”. Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt thú vị “Hay chứ, coi đi em, chương trình hay mà”. Nể lời ông, tôi ghé vào ngồi coi, được vài bài thì mất kiên nhẫn đứng dậy. “Hôm nào rảnh anh phân tích cho em biết coi cái hay của loại chương trình này nha”.
Bất ngờ Ông bật cười sảng khoái “Hay chứ, làm kỳ cục như vậy, hát như kêu đường rao báo như vậy mà họ vẫn làm được, vẫn đưa lên TV được là họ hay hơn mình rồi”. Có những lúc như vậy, mới biết Quốc Dũng thâm sâu thú vị đến nhường nào.
Có lẽ chứng kiến sự ra đi vội vã của TCS (4.2001), của Lê Hựu Hà (5.2003 - Sự ra đi của Lê Hựu Hà là một nghi điểm lớn đến giờ vẫn chưa có lời giải. Lúc khác Tb sẽ kể về cái chết đã bắt đầu phân hủy của Lê Hựu Hà sau 2 ngày mới được phát hiện). Ngọc Tân (9.2004)... Ns Quốc Dũng cảm thấy đời quá vô thường, tài hoa bạc mệnh, nên ông khép lòng mình với đam mê chọn cách ra đi yên lặng, như bóng cổ thụ trải bóng mát sâu rộng, nhưng ít khi chịu kể chuyện đời mình.
...Em hát đi, lênh đênh giọt buồn
Hoài mãi trong ta bơ vơ chiều về...
...